Đề Xuất 1/2023 # Năm Dậu Nói Chuyện Gà # Top 10 Like | Ngayhoimuanhagiagoc.com

Đề Xuất 1/2023 # Năm Dậu Nói Chuyện Gà # Top 10 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Năm Dậu Nói Chuyện Gà mới nhất trên website Ngayhoimuanhagiagoc.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Bài giảng của Thượng tọa Tiến sĩ Thiện Minh ngày 12/2/2017 (16 tháng giêng Đinh Dậu) tại chùa Bửu Quang, sinh hoạt Đạo tràng Giác Bảo Hoa lần 84.

NAM MÔ THẾ TÔN ỨNG CÚNG CHÁNH BIẾN TRI

NĂM DẬU NÓI CHUYỆN GÀ

Kinh thưa toàn thể đại chúng,

Hôm nay là ngày sinh hoạt đầu tiên trong năm mới của đạo tràng Giác Bảo Hoa do cô Nguyễn Thị Cúc làm trưởng đạo tràng, là ngày sinh hoạt lần thứ 84. Năm rồi chúng ta tất niên là lần thứ 83, như vậy là chúng ta đã trải qua một chặng đường khá dài trong việc lập đạo tràng tổ chức nghe thuyết pháp và đã tồn tại cho tới năm Đinh Dậu. Cho nên, công đức của Phật tử Nguyễn Thị Cúc quả thật là vô lượng vô biên đã gieo duyên lành rất lớn cho toàn thể anh chị trong công ty giày da Thái Bình. Xin quý vị cho tràng pháo tay tán dương công đức của cô. Và xin cho tràng pháo tay nữa để tự tán dương công đức mà mình đến đây nghe thuyết pháp để làm thiện sự trong cuộc sống.

Cuộc sống của chúng ta ai cũng phải bận rộn công việc, và đôi lúc mình bận rộn quá, cực nhọc quá nên phải nổi cáu. Con người mình càng giận dữ, càng nổi cáu, càng bực chừng nào thì chúng ta hỏng việc chừng đó. Mà nếu trong đời sống gia đình chúng ta nổi cáu hoài thì cũng có lúc sẽ ra tòa ly dị. Cho nên, những giây phút chúng ta trở về mái chùa thân thương để tụng kinh, ngồi thiền, niệm Phật, nghe thuyết pháp là giây phút chúng ta lắng lòng thanh tịnh. Chính những giây phút đó là cực kỳ quý cho đời sống tâm linh hằng ngày của chúng ta tại cơ quan và gia đình. Có như vậy thì chúng ta mới có sự bình tĩnh, sáng suốt, thông cảm và tha thứ cao. Cuộc sống này có thông cảm, tha thứ nhiều thì cuộc đời đầy ý nghĩa và vô cùng quý giá. Năm nay là năm Đinh Dậu nên tôi giảng về đề tài: năm Dậu nói chuyện gà.

Con gà nằm trong 12 con giáp theo văn hóa dân tộc của Trung Hoa và Việt Nam. Nền văn hóa Á đông của chúng ta có cái ngộ là chúng ta là con người nhưng mà tuổi của tất cả chúng ta đều tính theo con thú. Năm nay là năm con gà cũng là con thú. 12 con giáp bắt đầu từ con chuột tới con heo. Đầu tiên là con chuột, thứ 2 là con trâu, thứ 3 là con hổ, cọp, thứ 4 là con mèo, thứ 5 là con rồng, thứ 6 là con rắn, thứ 7 là con ngựa, thứ 8 là con dê, thứ 9 là con khỉ, thứ 10 là con gà, thứ 11 là con chó, thứ 12 là con lợn. Miền Nam nói con heo, miền Bắc nói lợn. Thì như vậy, tất cả chúng ta là người mà tất cả các anh chị đây đều tuổi con thú. Thầy tuổi con chó. Nói tuổi chó thì kỳ nên nói văn hoa là tuổi Tuất chứ thực ra là tuổi con chó. Ở đây anh chị nào tuổi con gà xin giơ ngón tay lên. Con gà thường gọi là Dậu. Dậu cũng là gà thôi. Nói bóng bẩy là Dậu.

Trong văn hóa của Việt Nam, quý vị thấy con gà cũng xuất hiện trong văn hóa dân gian rất nhiều. Chẳng hạn chúng ta thấy thời Thục Phán An Dương Vương cứ xây thành lên là đổ, cứ xây lên là đổ, rồi người ta nói ở trong núi có con gà trắng lâu năm, phải giết con gà đó vì nó làm thành đổ. Trong truyện vua Hùng, quý vị thấy chuyện các vị thần đến cầu hôn Mỵ Nương, vua Hùng kêu người nào lấy Mỵ Nương phải đem đến voi 9 ngà, gà 9 cựa. Con voi làm sao có 9 ngà, gà làm sao có 9 cựa. Hay trong trống đồng Đông Sơn cũng thấy xuất hiện gà. Trong dân gian, ai sinh tuổi con gà vào thời khắc ban ngày thì sướng, ai sanh ban ngày thì cực vì con gà vào ban ngày bươi bươi kiếm mồi nên cực. Chuyện đó đúng hay không là chuyện của dân gian. Con gà còn có cái tên hoa mỹ nữa là kê. Kê là gà.

Cuộc sống hằng ngày, ở thành thị chúng ta thì gà không có giá trị, nhưng ở miền quê hẻo lánh thì gà rất có ý nghĩa. Đa số người sống ở quê cái thời đồng hồ không có thì phải nhờ tiếng gà gáy. Gáy hiệp 1, hiệp 2, hiệp 3 thì thức dậy để ra đồng. Mình phải đi về dưới quê thấy mấy con gà gáy, mà đồng ruộng xa xa, gáy nghe mát trời ông địa, yên ả, lanh lót. Mà con gà gáy là con gà trống chứ gà mái không gáy. Năm nay chính quyền, Ủy ban Nhân dân tỉnh Bình Dương vào cuối năm có mời các vị giáo phẩm cấp cao của Tôn giáo về ủy ban để tặng một món quà là con gà trống màu trắng nhưng hai cái chân và cái mồng bằng vàng thiệt. Chúng tôi cũng được mời đến nhận con gà trống. Chúng tôi để trong phòng thỉnh thoảng ngó con gà trống mà hoan hỷ thành quả mình đạt được.

Trong Phật giáo có kể lại một câu chuyện trong Bổn sanh, có con gà gáy phi thời nên nó phải chết. Con gà có những lúc cũng khùng, nhiều khi sau 12h mới gáy, nhưng con này khoảng 10h gáy nên gọi là gáy phi thời. Cũng có những con gà gáy bậy, nhiều khi ngủ giựt mình thức dậy thấy trăng sáng quá nên gáy, con gà này gọi là gáy phi thời. Cho nên nhiều khi chết sớm vì gáy bậy làm người ta ngủ không được, nên đập nó chết. Thứ hai nữa là nhiều khi người ta sống nhờ tiếng gà báo thức mà bây giờ anh gáy bậy hoài nên chết sớm. Thời đó, có con gà gáy phi thời làm cho nhóm học sinh học bài không được nên họ nghiên cứu giết con gà gáy bậy. Điều đó nói lên điều gì? Chúng ta sống trong xã hội này, công ty này, mái nhà này thì chúng ta phải thận trọng trong lời nói. “Lưỡi không xương nhiều đường lắc léo, miệng không vành thì méo lung tung”. Cho nên, trong cuộc sống phải có chân thật ngôn. Có nhiều người sống trong đời này thích nổ, thích đi moi móc chuyện người khác, thích nói xấu về công ty mình, về bạn mình, về người thân mình, nhiều khi họ nói cho nó đã. Con gà gáy phi thời trong kinh để nhắc chúng ta biết rằng nói phi thời dễ chết. Con người chúng ta sống không thật, nói lung tung về chuyện của người khác, nói không đúng sự thật cũng giống gà gáy phi thời. Quý vị thấy bây giờ có mạng internet, facebook, viber, zalo, mình tưởng đất trời mênh mông nên muốn nói gì thì nói, muốn chửi ai thì chửi, muốn nói xấu ai thì nói. Thì những người có những thái độ, tư tưởng, hành động đó thì phải sửa ngay nếu không là coi chúng ta như con gà chết vì gáy phi thời trong kinh điển của Phật giáo.

Trong kinh Tứ niệm xứ, Đức Phật có sử dụng hình ảnh về con gà mái. Quý vị biết là con gà mái có nhiệm vụ đẻ và ấp trứng, và có một sự bao dung che chở đàn con. Tình thương của nó cũng dạt dào như người mẹ thương con. Quý vị thấy khi con gà con đang ăn mà mình xăm xăm tới là con gà con chạy vô mẹ, là gà mẹ xòe hai cánh ra bảo vệ con. Hình ảnh trong kinh có nói con gà này đẻ trứng. Sau khi nó đẻ 6 trứng, 10 trứng hay 12 trứng, và khi con gà mái đẻ đủ trứng thì nó phải ấp. Mà con gà ấp trứng đủ ngày, đủ tháng rồi nở. Chẳng hạn ấp 8 trứng mà nở 8 con thì con gà mái đó rất chuẩn, rất đàng hoàng tức là độ ấp của chị ta là đúng độ. Còn có con ấp mà chỉ nở 4 trứng, còn lại bị thúi vữa, còn lại không nở con được. Lý do là con gà này làm biếng ấp, ấp không đều, không phủ cánh đều đủ che chắn cho phủ kín thì cái trứng còn lại bị thúi, chết trong trứng. Đức Phật lấy hình ảnh đó ví dụ người tu trong giáo pháp của Ngài. Nếu người tu trong giáo pháp của Ngài thực hành giáo pháp của Ngài, tu thiền quán tứ niệm xứ mà không thực hiện tròn đủ pháp độ, không thực hiện đúng phương pháp tứ niệm xứ, không có vị thầy khả kính khả ái, không chuyên cần trong pháp môn thì không đạt đạo quả, và có thể giữa chừng gãy gánh, giữa chừng không bình thường. Lúc tu thì bình thường mà càng tu tâm linh không bình thường giống như con gà ấp không đúng cách, không điều độ, không đúng thời lượng thì bị hư. Còn nếu con gà mái mà ấp đúng độ, đúng lúc, đúng thời, đúng phương pháp thì nở con tốt. Pháp môn chúng ta tu, pháp thiền tứ niệm xứ chúng ta tu có mục tiêu là sát trừ phiền não, bớt tham lam, sân hận và si mê. Nếu mà tu pháp môn này mà tham sân si không giảm thiểu, trái lại gia tăng có nghĩa là mình bị sai phương pháp, sai đường lối nên phải điều chỉnh lại.

Quý vị thấy trong thời Đức Phật có ông Cấp Cô Độc, là người mua đất xây dựng chùa Kỳ Viên bên Ấn Độ cúng cho Đức Phật. Đức Phật an cư kiết hạ và ở đó 19 năm. Đa số kinh điển Đức Phật giảng tại Kỳ Viên tịnh xá. Cho nên, thường thường quý vị đọc thấy mở đầu các bài kinh có câu: “Như vầy tôi nghe, một thời Thế Tôn ngự tại Kỳ Viên tịnh xá của Trưởng giả Cấp Cô Độc…” là Phật giảng tại chùa Kỳ Viên tịnh xá. Ông này có phước giàu trên vua dưới ổng. Đây là phước đặc thù tiềm ẩn trong con người của ông. Tài sản, của cải của ông chỉ có ông hưởng, không một ai cướp đoạt được. Một hôm, có ông bà-la-môn vào nhà ông Cấp Cô Độc tìm hiểu của quý của ông ta, lộc của ông Cấp Cô Độc ở đâu. Bằng phép thuật của ổng, ổng thấy ông Cấp Cô Độc có con gà trên gậy của ông ta nên nghĩ con gà là lộc của ông này. Nên bà-la-môn xin cây gậy vì trên cây gập có con gà. Ông Cấp Cô Độc rộng rãi, bao dung nên ổng cho cây gập. Vừa cho cây gập thì con gà bay ra chỗ khác. Ông xin cái khác thì con gà bay lên búi tóc ông Cấp Cô Độc. Nên ông bà-la-môn nghĩ ra một điều là cái này là cái lộc của ổng rồi, mình cũng không chiếm đoạt được, không lấy được. Câu chuyện nghe qua cảm thấy khó hiểu tại vì tự nhiên lộc nằm trên cây gập là sao, xin cây gập là bay qua búi tóc là sao. Trong cuộc sống hằng ngày, có gia đình cực kỳ khó khăn, tự nhiên sanh đứa con ra lại trở nên giàu. Nhưng cũng có gia đình đang giàu có mà sanh đứa con ra thì tự nhiên cuộc sống đi xuống. Cũng có gia đình đang nghèo khó tự nhiên mua cái nhà đó, miếng đất đó thì giàu lên, đẻ ra bốn năm cái nhà, bảy tám miếng đất. Cho nên, họ xem cái nhà đầu tiên đó, miếng đất đầu tiên đó là lộc, là tài sản của họ nên không bao giờ bán. Giống như bên chùa Bát Chánh Đạo ở Tam Bình này nè, ở đằng trước có miếng đất ngang 4m, dài 12m. Chùa ngó ra thấy miếng đất đó trống, bỏ hoang, lúc đó họ cũng quăng rác tùm lum nên mình thấy xót xa nên nhiều lần bên chùa đi thương lượng với bà chủ đất để mua cho chùa có cái mặt tiền. Nhưng nhiều người đến hỏi mà bà không bán. Bà này rất quý chúng tôi. Ở nhà có lễ gì thì mời chúng tôi. Chúng tôi cũng chưa bao giờ mở miệng xin mua. Có một hôm, bà qua thăm chúng tôi ở chùa Bửu Quang, tôi hỏi thiệt bà: Tại sao bà giàu, khá giả, của nhiều, đất đai nhiều mà bên chùa Bát Chánh Đạo yêu cầu bán miếng đất có 4m, 12m mà tại sao không bán. Bả nói: Thầy hỏi thiệt thì con trả lời thiệt, gia đình nhà con hồi xưa nghèo lắm, con mua miếng đất đó đẻ ra nhiều căn nhà, ăn nên làm ra, con không biết có mê tín dị đoan không nhưng con sợ bán thì con tiêu. Bả nói vậy thôi thì mình im chứ có chuyện gì thì bả đổ thừa mình sao.

Nhưng trong đời sống xã hội, mỗi người đều có phước. Chẳng hạn như bây giờ, mình đi chùa, mình làm phước, mình làm lành lánh dữ, hiếu thảo với cha mẹ, giúp đỡ anh em v.v… và làm điều tốt thì mỗi người chúng ta có một tiềm ẩn công đức. Ông bà nói: “Đức trọng quỷ thần kinh”. Có những người đức trọng không phải là ông thầy tu hay người xuất gia mà ngay cả quý vị cũng vậy. Đức của quý vị đủ trọng rồi thì dù đi đến đâu là thông đến đó, dù nơi đó tà ma hắc ám, không có ai ở được mà mình đến ở đó bình thường, nơi nào mình đến là nơi đó thông, việc của mình muốn làm là tự nhiên thành. Còn người kém phước, kém đức tự động mình ngó hành động và việc làm của mình, nhiều khi mình làm thì thất bại. Thấy người ta buôn bán đắt, mình mở cửa hàng ra bán cái này cái nọ, rồi xong, tháng sau dẹp. Rồi có người bán gì đâu đắt bán không kịp, khách vô ào ào trong khi có người cũng bán nhưng ngồi thấy tội. Nhiều khi người ta mát tay, có phước, chẳng hạn như mình đi buôn bán mà nhiều khi sáng sớm họ mở hàng cái là bán lẹ thiệt lẹ, nhanh thiệt nhanh, được về sớm. Còn bữa nào gánh hàng xôi đi mà gặp cái ông lù khù, bà hắc ám mua, cái rồi trời ơi, gánh oằn vai mà không hết. Giống như bây giờ chùa chiền mở đạo tràng thì ai cũng mở nhưng được một tháng thì đóng cử, lý do không có giảng sư, không có ai đến nghe. Còn đạo tràng Giác Bảo Hoa này, 84 kỳ vẫn chưa đóng cửa, vẫn còn ngồi đông chứng tỏ cô Cúc này mát tay, phước báu nhiều. Có kỳ, chúng tôi đi giảng pháp bên chùa quận 3, có ông thầy hồi xưa đi học ở học viện, giờ tốt nghiệp rồi. Chúng tôi qua bên đó giảng pháp thấy ổng ngồi trong phòng khách. Khách vô ổng tiếp. Người ta cúng dường thì ổng ghi. Chúng tôi hỏi: Thầy tốt nghiệp xong thì thầy còn nhiều chuyện cao siêu làm hơn nữa chứ sao giờ thầy ngồi tiếp khách hoài. Ông thầy nói: Con đâu có muốn ngồi đây đâu, con ngồi đây thì đông, người ta cúng dường nhiều, mà đưa ông khác ngồi thì người ta cúng dường ít, nên mấy thầy kêu con ngồi đây hoài. Cho nên nhiều khi ông này có phước, có đức gọi là mát tay.

Trong kinh Mi Tiên vấn đáp có đề cập đến 5 đặc tính con gà trống. Điều thứ nhất là đi nghỉ đúng lúc. Người ta nói: ngủ sớm như gà. Người nào ngủ sớm người ta nói ngủ như gà. Chẳng hạn 7 giờ nó ngủ là ngủ, 9 giờ ngủ là ngủ. Con gà trống ngủ đúng lúc.

Trong bộ kinh này Đức Phật ám chỉ người tu chúng ta hằng ngày phải siêng năng việc quét dọn lau chùi. Giống như ở chùa, ở nhà mà không quét không dọn thì hầm bà lằng. Cái chùa có quét, có dọn, có lau chùi thì vô thấy sạch sẽ tươm tất. Trong nhà mà chủ nhà có quét dọn, có lau chùi thì nhà ngăn nắp, sạch sẽ. Và thêm một vấn đề nữa về ẩn dụ trong việc con gà trống đi ngủ đúng lúc là người tu phải có truyền thông qua lại lẫn nhau. Chúng ta phải thăm hỏi, nói chuyện đàm đạo với bậc trưởng lão, người bạn hữu gần gũi chúng ta để ta cần thông tin, cần sự liên hệ, cần kiến thức trong đời sống.

Điều thứ hai là con gà gáy đúng lúc, thức dậy đúng lúc. Ví dụ đúng 12 giờ gáy là nó phải gáy chứ gáy bậy là con gà này gáy phi thời. Đức Phật dạy người tu phải siêng năng. Chẳng hạn ở chùa phải siêng năng quét dọn chùa, bảo tháp, trú xứ chứ không phải đi tu mà làm biếng, quanh năm suốt tháng không dám cầm chổi lên là không được. Và đồng thời Đức Phật cũng ám chỉ mình phải quan tâm cơ thể mình. Trong một ngày mình phải quan tâm, phải theo dõi nó chứ bịnh hồi nào không hay. Cơ thể chúng ta có báo hiệu hết như tay chân thường nhức, hết nhức thì chuyển qua tê, tê chuyển qua mất cảm giác thì đi bịnh viện ngay lập tức, chứ không là bán thân bất toại. Cho nên, mỗi ngày mình phải quan tâm đến cơ thể của mình.

Điều thứ ba là con gà trống mà nó đi tìm ăn thì nó bươi dữ lắm. Nó bươi khí thế hơn con gà mái để tỏ vẻ mình là trống. Đức Phật nói người tu chúng ta lúc ăn cần phải quán chiếu cái thức ăn mà mình đang ăn giống như người tu quán tưởng thức ăn này, món ăn này, vật thực này ăn để nuôi mạng sống này, ăn để bảo vệ mạng sống này ngày nay và đêm nay để đủ sức khỏe, để sống đời sống phạm hạnh, để phục vụ cho cộng đồng, lợi ích cho chúng sinh. Mặc dù con gà trống bươi bươi nhưng gặp thứ nó ăn, thứ nó không ăn. Thì chúng ta cũng vậy, mặc dù thức ăn quá nhiều, thức uống quá nhiều nhưng phải biết ăn cái nào, uống cái nào. Chúng tôi có quen gia đình đó, có đứa nhỏ mới 6 tuổi mà bị bịnh tiểu đường rồi vì sáng nó đòi xì tin, trưa đòi xì tin, chiều đòi xì tin, đưa nước trắng nó không uống. Mẹ cha chiều, ngày đến đêm cho uống xì tin cho nên tiểu đường. Lỗi do ai. Do đứa nhỏ hay do bố mẹ nó. Cơ thể chúng ta là cơ thể sinh học. Chúng ta phải biết ăn cái gì, uống cái gì để phù hợp cơ thể này, chứ đàn ông cứ nhập rượu bia hoài thì gan tanh bành, thay vì hưởng thọ 80 mà giờ hưởng dương 45 tuổi. Thời buổi này ốm thì khó, người nào ốm là người biết sống. Thời buổi này biết uống nước suối là người đó khôn. Phụ nữ mà cứ đói là ăn, đói là ăn rồi mai mốt đi không nổi, ú quay. Có kỳ chúng tôi ở bên Mỹ, có người dẫn chúng tôi ăn buffe, ăn có 1 đĩa là no cành hông rồi vì bên đó đồ ăn có 12$ mà 80 món. Mình ăn xong ngưng rồi, ngó qua bên bàn kia thấy bà Mỹ đen ăn hết đĩa này đến đĩa kia, để trên bàn 5 đĩa rồi mà còn ăn. Mình thấy vậy dường như kích thích mình nên mình đứng lên lấy ăn tiếp. Mình ăn xong thì ngó qua thấy bả ăn nữa. Nhưng mà lần này mình thấy bả mập quá chừng mập, mập kiểu này ăn nhiều là phải rồi, mình mà ăn nhiều chắc mai mốt mập giống như bả. Mình mà mập chắc người ta nói mình đại sư phụ Trư Bát Giới. Cho nên mình phải biết vừa đủ và biết dừng đúng lúc. Bây giờ ăn uống nhiều quá nhiều nhưng mình phải biết dừng lại.

Điều thứ tư là con gà trống có mắt tuy sáng nhưng về đêm sẽ mờ và mù. Đức Phật dạy người tu chúng ta đôi lúc cũng phải mù, câm và điếc. Người ta nói là: Muốn tu thì phải giả ngu, có mắt cũng như mù, có tai như điếc đành câm lặng. Đối với người tu chúng ta, đôi lúc mình phải mù, điếc đối với sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp. Tại sao. Tại vì những phiền não, cấu uế phát sanh từ mắt thấy cảnh sắc, tai nghe âm thanh, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm. Tự nhiên có nhiều người quýnh nhau đổ máu. Những nhà chức trách hỏi tại sao quýnh. Trả lời vì nó nhìn tui mà nhìn đểu. Không hiểu nhìn đểu là nhìn sao, sao là nhìn đểu. Cho nên, phiền não cấu uế. Nhiều khi mình nghe người ta nói sầm xì cái bắt đầu mình nổi máu anh hùng lên. Phiền não, cấu uế, phức tạp mà nó phát sanh lên từ mắt thấy cảnh sắc, tai nghe âm thanh, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm. Nhiều khi mình ghét cái mùi dầu thơm mà người ta xức thì mình chửi thề liền. Vô duyên, người ta xức mùi gì kệ người ta chứ, đâu có dính dáng gì đến mình. Cho nên, đối với người tu là phải mù, điếc đối với mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm vì phiền não cấu uế phát sanh từ đó.

Và cái điều thứ năm là con gà trống thường xuyên bị tấn công bởi những con gà bạn của nó, bởi những người không ưa nó dùng gậy, dùng đá chọi nó nhưng nó vẫn quân bình, vẫn điều hòa, vẫn trốn tránh. Đức Phật dạy con người chúng ta hằng ngày va chạm rất nhiều, công việc áp lực rất nhiều, Phật sự rất nhiều, xây dựng rất nhiều, lo toan rất nhiều nhưng chúng ta phải khéo tác ý, phải khéo giữ tâm của chúng ta tịnh. Đó là năm đặc tính của con gà và đặc tính của người tu.

Có một truyền thuyết của người Trung Hoa nói là có người đó sống thọ 200 tuổi, ông đó có để lại một bí quyết sống thọ 200 tuổi: 1 là tập tâm tĩnh lặng, 2 là ngồi thẳng, 3 là đứng ngay, 4 là đi như gà, 5 là ngủ như chó. Tâm tĩnh lặng thì dễ hiểu rồi. Ngồi phải thẳng vì ngồi gù là 60 tuổi thành bà lão. Đi như gà là đi sao? Ngủ như chó là sao? Ai biết trả lời đúng có thưởng. Thưởng tiền 100 ria, tiền Campuchia có tượng Phật, có cái chùa. Ở đây mình không hiểu ý sao nhưng thường thường mình thấy con chó nằm đâu ngủ đó nhưng ngủ rất tỉnh. Chẳng hạn bây giờ nó đang ngủ mà quý vị đi ình ình vô là nó thức dậy sủa. Cho nên, mình phải tỉnh. Đức Phật Thích Ca ngủ rất tỉnh trong tư thế nằm nghiêng, mà nghiêng bên phải chứ không nằm trên trái vì sẽ bị ép tim.

Thời pháp đến đây cũng vừa phải lẽ với thời gian, trước khi dứt lời cầu nguyện hồng ân Tam bảo gia hộ cho các anh chị em trong công ty giày da Thái Bình, cũng như thành tâm cầu nguyện cầu an cho ông tổng giám đốc, Nguyên Đức Thuấn cũng như cô Nguyễn Thị Cúc, toàn thể thân quyến, cán bộ công nhân viên, ban giám đốc luôn có nhiều sức khỏe và công ty phát triển tốt, mọi việc được hanh thông. Xin cầu siêu cho chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, những chúng sinh khuất mặt khuất mày thọ lãnh phần phước này được an vui trong nhàn cảnh

NAM MÔ PHẬT PHÁP TĂNG TAM BẢO.

Năm Dậu Nói Chuyện… Gà Bay

Trong các dịp lễ, Tết hay bữa cơm sum họp gia đình của người Việt không thể thiếu thịt gà. Đáp ứng nhu cầu đó, ngày nay số lượng, chủng loại gà ngày càng đa dạng như gà Tam Hoàng, gà ác, gà ta… nhưng ở Tây Nguyên, gà ri (còn gọi là gà bay) vẫn là giống gà dễ nuôi, thịt chắc, được nhiều người ưa chuộng.

Ở Tây Nguyên, những chú gà ri bản địa được người dân nuôi trong môi trường bán rừng – vườn rộng, cây cối sum sê. Họ không cho gà ăn cám tăng trọng như gà công nghiệp mà chỉ cho ăn dặm thêm ít bắp, lúa vào cuối buổi chiều, thậm chí bỏ đói quanh năm để đánh thức bản năng sinh tồn của giống gà rừng hoang dã. Do đó, những chú gà thay vì chờ thức ăn sẵn do người cho thì tự đào bới, tìm côn trùng dưới các gốc cây, lớp lá mục. Khi bị bệnh thì tự chữa bằng cách ăn các loại cỏ dại trong vườn và đương nhiên, khả năng bay nhảy rất giỏi, thường bay lên ngọn cây cao để ngủ nên được gọi là gà bay. Anh Y Gi M’lô xã Ea Nuôl (huyện Buôn Đôn) cho biết, nếu nuôi gà ri từ nhỏ hay nuôi thời gian dài trong rẫy cà phê thì chúng giống như gà rừng, có nhiều con gà phải bắt bằng cách bắn nỏ cao su như bắn chim vào ban đêm. Còn theo bà H’Doa, cũng trú xã Ea Nuôl thì gà ri thả vườn ăn thức ăn tự nhiên, lớn rất chậm, thời gian sinh trưởng từ gà con tới lúc đạt trọng lượng tối đa 1,2-1,5kg/con thường kéo dài 6 tháng, gà mái cũng đẻ thưa nên người nuôi hiếm khi có gà xuất bán. Bù lại, bà không mất tiền đầu tư mua con giống, thức ăn, thuốc phòng trị bệnh, gà được thương lái tới tận nhà để mua với giá cao nên người nuôi coi như lãi hoàn toàn.

Bà Trịnh Thị Gái chăm sóc đàn gà của gia đình.

Gà ri thịt chắc, thơm, không có chất tăng trọng nên ngày càng được người tiêu dùng ưa chuộng. Hiện tại, giá gà trên thị trường dao động từ 120.000-140.000 đồng/kg tùy thời điểm, cao hơn 40.000-50.000 đồng/kg so với gà thường, riêng gà trống vào các dịp lễ, tết rất hiếm nên có giá cao hơn. Vì hám lợi, nhiều người đã mua giống về nuôi theo hình thức công nghiệp để rút ngắn thời gian tăng trưởng, sau đó bày bán tại các khu chợ với giá tương đương như gà ri ”xịn”. Do đó, để có gà ri chính hiệu, người sành ăn thường cất công đến các thôn, buôn vùng sâu vùng xa để “săn” gà hoặc mua của các mối quen.

Bà Trịnh Thị Gái, đường Phạm Ngũ Lão (TP. Buôn Ma Thuột), một người có trên 30 năm kinh nghiệm nuôi và buôn gà ri chia sẻ, gà ri ngon là những con béo vừa, chân nhỏ, móng chân dài, lông mượt, màu lông sặc sỡ, sờ vào thấy từng thớ thịt chắc. Để có gà ri bán cho người tiêu dùng, bà thường đến các buôn xa của người Êđê để mua. Ban đầu, khi mới chập chững vào nghề, việc mua bán gặp rất nhiều khó khăn do bất đồng ngôn ngữ và bản thân gà này giá cao hơn các giống gà khác nên khó bán. Tuy nhiên, sau vài năm buôn bán, tiếp xúc với đồng bào, đến nay tiếng Êđê đã trở thành ngôn ngữ thứ hai của bà Gái và công việc cũng trở nên thuận lợi hơn, giờ đây cứ có gà bán người dân lại gọi điện cho bà. Hiện tại, bình quân mỗi ngày bà Gái gom khoảng 30 con gà ri bán cho các nhà hàng trên địa bàn TP. Buôn Ma Thuột.

Gà ri vào nhà hàng

Vào nhà hàng, gà ri được mang những cái tên rất ấn tượng như “Gà bay sa lửa”, “Gà lên mẹt”, “Gà 7 món”, “Gà nướng”… và thường được bày biện với cơm lam. Anh Trần Quang Hùng, đầu bếp của một nhà hàng trên đường Nguyễn Khuyến cho biết, sau khi làm sạch, gà ri được ướp với hỗn hợp gia vị bao gồm muối hột, ớt xanh, thêm chút sả trong khoảng một tiếng rồi kẹp vào thanh tre với lá chanh, cho lên bếp nướng đến khi bên ngoài vàng ươm là được. Muốn gà ngon thì phải chọn những con gà tơ trên dưới 1kg, bởi gà lớn thì cho thịt dai, gà nhỏ quá lại có mùi hôi sẽ không ngon. Món gà nướng đạt chuẩn thì bề ngoài phải vàng nhưng bên trong thịt vẫn chín, không khô, ăn vào có vị ngọt, thơm của gia vị kèm với mùi thịt ngọt đặc trưng của gà thả vườn nên không được nướng trực tiếp trên ngọn lửa mà phải nướng trên than hồng hoặc bọc thiếc để nướng. Cũng có những thực khách thích nướng gà nguyên con, không tẩm ướp gia vị mà chỉ chấm muối, ớt xanh hoặc muối tiêu chanh hoặc gà luộc, hấp chấm muối tiêu trộn với huyết gà giã nát… Mỗi loại muối tạo nên hương vị của món gà nướng khác nhau nên tùy vào sở thích của thực khách mà đầu bếp có thể chế biến thành những món ăn khác nhau.

Ngày nay, khi nhu cầu thực phẩm sạch ngày càng tăng thì gà ri càng được người tiêu dùng ưa chuộng. Tuy nhiên, do gà ri chậm lớn nên nhiều gia đình lai tạo giữa gà ri với gà ta và chăn nuôi theo hình thức thả vườn giúp gà nhanh lớn nhưng vẫn giữ được bản chất thịt của gà ri. Đây cũng là một trong những lợi thế của ngành chăn nuôi Đắk Lắk trong bối cảnh hội nhập. Ngoài ra, bản thân giống gà ri ăn uống tự do, có sức đề kháng tốt lại có bộ lông dày, dài, mượt, màu sắc sặc sỡ nên ngoài săn lùng để chế biến các món ăn, chúng còn được các tay chơi tìm mua về để nuôi làm cảnh.

Thanh Hường

Tết Đinh Dậu Nói Chuyện Gà

(VOV5) – Trong văn hoá dân gian Việt Nam, hình ảnh con gà gắn liền với nhiều truyền thuyết lịch sử. Từ một vật nuôi gần gũi, con gà gắn với phong tục gà gọi mặt trời của nhà nông dần trở thành lễ vật cúng không thể thiếu trong phong tục tín ngưỡng của người Việt Nam mỗi dịp Tết đến xuân về. Theo quan niệm của người Việt, năm Đinh Dậu 2017 (năm con gà) được coi là năm hứa hẹn nhiều điều mới mẻ, khởi sắc trong năm mới.

Biểu tượng của Tết Đinh Dậu 2017 tại Bạc Liêu (Ảnh: Dân trí)

Trong các nghiên cứu khảo cổ, con gà là một dấu tích của văn minh và văn hóa nông nghiệp ở Việt Nam. Trên di vật trống đồng Đông Sơn, hình ảnh chim và gà là những loài vật được thể hiện khá nhiều. Trong tục thờ Mẫu, Thánh, Ngũ Phủ công đồng, thì biểu tượng con gà luôn xuất hiện trong các đình đền, chùa miếu. Cách đây hàng trăm năm, hình ảnh con gà cũng đã xuất hiện sinh động trong tranh dân gian của làng Đông Hồ, hay trong đồ chơi dân gian như: chiếc còi hình con gà làm bằng đất sét của dân tộc Nùng. Riêng con gà Đông Tảo có điều tâm linh do các cụ ngày xưa truyền lại, nó có được tiếng gáy gọi mặt trời, đem ánh nắng trở lại cho loài người dưới trái đất. Từ đó người ta tôn thờ để cúng giao thừa, vào đêm 30 trời tối om thì cúng con gà để có ánh sáng trở lại. Gà Đông Tảo là loài gà quý trước chỉ dùng để tiến vua ngày xưa, cho nên cúng tổ tiên mà được con vật đó thì càng quý”.Nuôi được con gà độc đáo như thế này là để cho ngày giỗ, ngày Tết và nhất là các chàng trai muốn đến hỏi vợ. Đến ra mắt bố vợ với con gà chín cựa như thời xưa thế này thì rất quý”.

Từ xưa, người Việt thường dùng gà trống để cúng đêm giao thừa với mong muốn “gọi mặt trời”. Người xưa cho rằng, giao thừa là thời điểm đêm trời đất tối tăm nhất, bởi đó là lúc mặt trời ẩn mình sâu nhất. Sở dĩ gà trống được chọn làm con vật cúng tế linh thiêng trong đêm giao thừa, bởi theo quan niệm của người Việt gà trống là cầu nối giữa thế giới con người và thế giới của thần linh. Gà trống là biểu tượng văn hóa gắn liền với tín ngưỡng tôn sùng thần mặt trời của nhà nông rồi dần trở thành phong tục của người Việt Nam mỗi khi Tết đến xuân về. Ngày nay, phong tục này vẫn được giữ nguyên. Người dân thường chọn những con gà trống to, khỏe, đẹp nhất làm lễ vật cúng.

Trong truyền thuyết Sơn Tinh-Thủy Tinh có từ thời dựng nước, gà chín cựa được nhắc đến là một trong ba lễ vật thách cưới của Vua Hùng để gả con gái của mình là Mỵ Nương gồm: Voi chín ngà, gà chín cựa

Gà chín cựa – sản phẩm độc đáo nhất trong năm con gà 2017 (Ảnh: vietnamnet.vn)

Con gà cũng gắn bó với đời sống văn hóa tinh thần của nhiều dân tộc trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam. Người Tày và người Nùng quan niệm trong đêm giao thừa, nếu gà nhà mình kêu hoặc gáy trước tiên thì gia đình sẽ may mắn, hạnh phúc trong năm mới và lễ vật quà tết của các chàng rể khi thăm nhà bố mẹ vợ có ý nghĩa nhất là gà trống thiến. Các chàng trai đi hỏi vợ thì quan trọng nhất là phải có đôi gà. Đối với người Mông, gà trống là con vật cầu nối với thế giới thần linh và người Cơ Tu lại coi con gà là biểu hiện cho sự sống, gắn liền với ánh sáng, với mặt trời…Do vậy, gà trống thiến là những lễ vật không thể thiếu trong các nghi lễ như: lập làng, lễ vào nhà mới, mừng lúa mới, mừng cơm mới…

Với nhiều gia đình Việt, mua được con gà ưng ý dâng cúng trong đêm giao thừa, hay mua các loại tranh, ảnh, bưu thiếp, tờ tiền, quà Tết mang hình con gà…là mỹ tục mỗi dịp Tết đến xuân về. Những hình ảnh, món quà này thể hiện ước vọng thu hút tài lộc và giữ được thế vững vàng trong công việc, cuộc sống với nhiều may mắn trong năm con gà.

Hình tượng con gà trong tranh dân gian Đông Hồ

Theo truyền thống cũ, nhiều gia đình chọn giống gà Đông Tảo, một giống gà quý trong lịch sử. Đó là loại gà chân to, khỏe mạnh, hùng dũng để bày cúng trong đêm giao thừa. Cụ Nguyễn Xuân Vệt, ở thôn Đông Tảo, huyện Khoái Châu tỉnh Hưng, cho biết: ” , ngựa chín hồng mao. Gà chín cựa tưởng chừng chỉ tồn tại trong dã sử dân gian truyền miệng, nhưng thật bất ngờ những năm gần đây nhiều người dân đã tìm mua được loại gà chín cựa làm lễ vật cúng trong đêm giao thừa. Từ một giống gà trong tự nhiên vô tình tìm thấy trong rừng già Xuân Sơn, tỉnh Phú Thọ, quê hương của truyền thuyết Sơn Tinh – Thủy Tinh, một doanh nghiệp đã nhân giống thành công loại gà quý này. Năm nay, gà chín cựa là sản phẩm độc đáo nhất trong năm con gà 2017 này. Dù giá thị trường một con gà chín cựa có mức giá khá cao, hơn 3 triệu đồng/ con nhưng nhiều người vẫn tìm mua Ông Nguyễn Như So chủ của cơ sở sản xuất giống gà chín cựa này phấn khởi cho biết: ”

Tô Tuấn

Năm Con Gà Nói Chuyện… Con Kê!

KÊ 鷄 là từ Hán Việt chỉ Con Gà, Gà là Kê, Kê là Gà, là … Gà Kê Dê Ngỗng. Bà con ta thường nói thành ” Cà Kê Dê Ngỗng “. Năm Gà nói chuyện…con Kê là nói chuyện phiếm, chuyện tào lao, chuyện bao đồng về con gà để nghe chơi khi trà dư tửu hậu.

GÀ là KÊ 鷄, KÊ là chữ Tượng Hình trong Lục Thư, là cách đầu tiên trong 6 cách tạo hình của Chữ Nho … dễ học, theo diễn tiến của chữ viết như sau:

Giáp Cốt Văn Đại Triện Tiểu Triện Lệ Thư

Giáp Cốt Văn là hình tượng của con gà trống hiên ngang với cái mỏ hướng về bên trái và cái vương miện vươn cao ở trên đầu, hai cánh bên dưới xòe ra như đang đập cánh chuẩn bị cất cao tiếng gáy vào buổi sáng. Nhưng qua Đại Triện và Tiểu Triện do sự biến thiên của chữ viết qua các thời đại, chữ KÊ 鷄 được hình thành bởi Hình Thanh ( Cách tạo chữ thứ 4 của Chữ NHO … dễ học ) với chữ HỀ 奚 bên trái chỉ Âm và chữ ĐIỂU 鳥 bên phải chỉ Ý, nên chữ KÊ hiện tại được viết như thế nầy 鷄, chữ Điểu bên phải có thể thay bằng bộ CHUY 隹 là Loài chim đuôi ngắn, nên chữ KÊ cũng được viết như sau 雞. Ta có 4 hình thức của chữ KÊ:

Vì đến 2 hình thức chữ Phồn Thể, mà chữ phức tạp nhất có đến những 21 nét, nên KÊ thuộc dạng chữ khó nhớ ngày xưa khi học chữ Nho, cho nên mới có câu chuyện vui ” Tam Đại của Con Gà ” sau đây về ông Thầy Đồ…dốt. Truyện kể :

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời ” Xấu hay làm tốt, dốt hay … xổ Nho “, đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.

Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy trẻ.

Một hôm, đang dạy sách Tam Thiên Tự 三千字, sau chữ ” Tước 雀 ” là chim sẻ, đến chữ ” KÊ 鷄 ” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy quýnh qúa, nói đại nói càn : ” Dủ dỉ là con dù dì “. Thầy cũng khôn, sợ lỡ sai người nào biết thì mắc cở, mới bảo học trò đọc nhỏ thôi, tuy vậy, trong lòng thầy vẫn lo âu thấp thỏm.

Nhân trong nhà có bàn thờ Thổ Địa Thần Tài, thầy mới đến khấn thầm xin ba keo âm dương để xem chữ đó có phải thật là ” dù dì ” không. Thổ công cho ba keo đều được cả ba.

Thấy vậy, thầy lấy làm đắc ý lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào:

– Dủ dỉ là con dù dì ! Dủ dỉ là con dù dì…

Ông cha của sấp nhỏ đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng con học, ngạc nhiên mới bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, rồi hỏi thầy :

– Thầy ơi ! Chữ ” KÊ 鷄 ” là gà, sao thầy lại dạy thành ” dủ dỉ ” là con ” dù dì ” ?

Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm : ” Mình đã dốt, Thổ Địa Thần Tài nhà nó còn dốt hơn mình nữa “, nhưng Thầy cũng lanh trí, nên vội nói đỡ là :

– Tôi cũng biết chữ đó là chữ ” kê 鷄 “, mà ” kê ” nghĩa là ” gà “, nhưng tôi dạy cháu như thế là dạy cho chúng nó biết tận Tam Đại 三代 của con gà kia !

Chủ nhà càng không hiểu ất giáp gì cả, hỏi :

– Tam Đại 三代 của con gà là nghĩa ra làm sao?

DẬU đứng hàng thứ Mười trong Địa Chi, nhưng lại là Tháng Tám Âm lịch. Ngày Dậu là ngày được xếp sau ngày Thân và trước ngày Tuất. Giờ Dậu là từ 5 đến 7 giờ chiều tối, nên ông bà ta ngày xưa có để lại mấy câu nói sau đây:

Mạc ẩm Mão thời tửu, 莫飲卯時酒,

Hôn hôn túy đáo Dậu. 昏昏醉到酉.

Mạc mạ Dậu thời thê, 莫罵酉時妻,

Nhất dạ thụ cô thê. 一夜受孤凄.

* Đừng uống rượu vào giờ Mão ( từ 5 đến 7 giờ sáng ). Vì sẽ bị…

Say sưa mơ màng cho đến giờ Dậu ( từ 5 đến 7 giờ tối ). Vậy là

suốt ngày sẽ không làm ăn gì được cả!

* Đừng mắng vợ vào giờ Dậu, vì chiều tối mà vợ chồng giận nhau

thì suốt đêm sẽ chịu lạnh lẽo cô đơn có một mình, cũng sẽ

không ” làm ăn ” gì được cả !

Tâm lý qúa cở ” thợ mộc”! Ai bảo là ông bà ngày xưa không biết tâm lý tình cảm và bảo vệ hạnh phúc gia đình đâu!?

DẬU kết hợp với TỴ và SỬU thành Tam Hạp. Trâu Bò hợp với Gà thì còn được, chớ Trăn Rắn làm sao mà hợp với gà cho được, thấy gà là chúng quấn cho nát xương rồi nuốt trửng nguyên con như chơi. Không biết mấy thầy Tử Vi tướng số ngày xưa căn cứ vào cái gì mà xếp cho con Gà và con Rắn hợp nhau ? Rắn thì chắc OK rồi, nhưng gà mà gặp rắn là chạy ” tét ghèn ” luôn, làm sao mà hợp cho được !

DẬU lại cùng với TÝ, NGỌ và MÃO, ta gọi là Tý Ngọ Mẹo Dậu thành một bộ Tứ Hành Xung. Ba lần bốn mười hai, cho nên hễ vợ chồng cách nhau 3, 6 hoặc 9 tuổi là lọt vào Tứ Hành Xung ngay ! Nên ngày xưa đi cưới vợ phải coi tuổi là vì thế ! Tuyệt đối kỵ 3, 6, 9, nhất là cách nhau 6 tuổi sẽ lọt vào số Chánh Xung, như : Dần và Thân, Tỵ và Hợi, Tý và Ngọ, Mẹo và Dậu, Thìn và Tuất, Sửu và Mùi đều cách nhau 6 tuổi, bảo đãm không xung không lấy tiền!

Trong thần thoại, GÀ là MÃO NHẬT KÊ 昴日雞, là ngôi thứ tư trong Bạch Hổ Thất Tinh, thuộc 7 vì sao nằm ở phương Tây của Nhị Thập Bát Tú 二十八宿, hướng Tây thuộc mùa Thu, cũng là mùa thu hoạch nông phẩm xong, cửa nhà đã đóng. Nên Mão Nhật Tinh thuộc nhóm Hung Tinh ( Sao dữ ), thường mang đến tai ương bất lợi, hung đa kiết thiểu ( cho những người chưa thu hoạch hay bị mất mùa thất thu: Chắc chắn sẽ bị đói !).

Mão Nhật Kê được tạo hình trong phim Tây Du Ký

GÀ là một trong lục súc sống cùng với con người qua mấy ngàn năm lịch sử. Dựa theo các giả định Cổ Khí Hậu Học, có làm một nghiên cứu vào năm 1988 cho rằng gà được thuần hóa ở vùng Hoa Nam vào năm 6000 trước Công nguyên. Nhưng, một nghiên cứu khác vào năm 2007 cho rằng Gà xuất xứ từ Văn minh lưu vực sông Ấn (2500-2100 trước Công nguyên), nơi mà ngày nay thuộc lãnh thổ của Pakistan, có thể là nguồn chính cho sự lan truyền của các giống gà trên toàn thế giới.

Trong Lục Súc Tranh Công, một tác phẩm văn học dân gian của ta, trước đây được xếp trong chương trình Cổ Văn của lớp Đệ Thất, đã cho con Gà nói về mình như sau:

…………………………..

Này này! gà ngũ đức thẳm sâu:

Nhân, dũng, tín, võ, văn, gồm đủ.

Trên đầu đội văn quan một mũ;

Dưới chân đeo hai cựa thần thương.

Đã ghe phen đến chốn chiến trường.

Lập công trận vang tai, lói óc,

Thủa Tây Lũng tam canh trống thúc;

Gà gáy đầu ba tiếng đêm khuya,

Một tiếng rằng: thiên nhật tác thì;

Hai tiếng rằng: quốc tộ tác xương,

Ba tiếng rằng: nhân gian tác lạc,

Đã cứu nạn Mạnh Thường đặng thoát;

Lại khuyên người Tấn sĩ năm canh.

Hễ ai toan cải dữ về lành,

Gà cũng biết tỉnh, mê, giấc điệp.

Coi giò gà xét biết thịnh suy.

Dóng canh khuya vui dạ kẻ tiêu y,

Cất tiếng gáy, toại lòng người đãi đán,

………………………………………..

Ta thấy bài kể công trên, Gà có nhắc đến “…cứu nạn Mạnh Thường …”. Mạnh Thường đó là Mạnh Thường Quân của nước Tề, một trong Chiến Quốc TỨ CÔNG TỬ 戰國四公子, là bốn Vương Tôn hào hiệp, chiêu hiền đãi sĩ thời Chiến Quốc, đó là :

齐国孟尝君田文 Mạnh Thường Quân ĐIỀN VĂN của nước Tề.

赵国平原君赵胜 Bình Nguyên Quân TRIỆU THẮNG của nước Triệu. 魏国信陵君魏无忌 Tín Lăng Quân NGỤY VÔ KỴ của nước Ngụy.

楚国春申君黄歇 Xuân Thân Quân HOÀNG YẾT của nước Sở.

Không phải đương không mà Tứ Công Tử nầy bỏ tiền của ra để nuôi ba ngàn thực khách trong nhà, mục đích chiêu hiền đãi sĩ của những vị nầy là để chiêu mộ tất cả nhân tài trong thiên hạ để chống lại nước Tần lớn mạnh đang lăm le thôn tính Thất Hùng….

Trở lại với MẠNH THƯỜNG QUÂN, người nổi tiếng nhất trong Tứ Công Tử và … con Gà đã cứu ông ta:

Tần Chiêu Tương Vương nghe nói Mạnh Thường Quân tài giỏi, nên mời đến nước Tần, định phong làm Tể Tướng, nhưng lại lo ông ta là người nước Tề chỉ lo cho quyền lợi của nước Tề. Không dùng, lại định giết đi. Mạnh Thường Quân biết tin lo sợ, mới tìm người sủng thiếp của Tần Vương mà cầu cứu. Người thiếp nầy thấy trước đây Mạnh Thường Quân có tặng cho Tần Vương một chiếc áo hồ cừu rất đẹp nên cũng muốn có một chiếc mới chịu giúp. Bí lối, vì chỉ có một chiếc duy nhất. Cũng may trong đám môn khách đi theo có một người chuyên đào tường khoét vách, đã lẻn vào cung vua Tần trộm chiếc áo hồ cừu đó ra để ông đem tặng cho người sủng thiếp. Nghe lời ỏn ẻn của người thiếp khi đầu gối tay ấp, Tần Vương thả Mạnh Thường Quân về nước. Không kịp đợi trời sáng, cả đoàn người ngựa kéo nhau lên đường. Tần Vương thả người xong thì hối hận, bèn cho binh lính đuổi theo bắt lại. Khi đoàn người của Mạnh Thường Quân chạy đến cửa thành thì trời chưa sáng, cửa thành chưa mở. Lại một

môn khách đi theo có người giỏi nhái tiếng gà gáy, khi ông ta cất tiếng gáy lên thì tất cả gà trong thành đều cất tiếng gáy theo. Lính canh thành tưởng trời đã sáng bèn mở toang cửa thành ra. Thế là cả đoàn người của Mạnh Thường Quân ra thành… chạy tuốt ! Khi quân Tần đuổi tới thì đoàn người đã đi xa lắc xa lơ rồi!

Con Gà cứu Mạnh Thường Quân là con Gà…trong ba ngàn thực khách của ông ta, còn bầy Gà chỉ hùa theo tiếng gáy mà thôi ! Con Gà trong Lục Súc Tranh Công không biết thấu đáo mà cho là công lao của mình. Nhưng xét cho cùng, không có bầy gà cùng gáy thì chưa chắc lính canh đã chịu mở cửa thành ! Và … cũng vì tích nầy mà ta có được thành ngữ :

KÊ MINH CẨU ĐẠO 雞鳴狗盜 : là Gà gáy Chó trộm. Ý chỉ hai thực khách của Mạnh Thường Quân, một người chui lổ chó vào cung trộm áo; một người giả làm gà gáy sáng. Ý muốn nói những người tầm thường du thủ du thực nhiều khi cũng đắc dụng, cũng làm nên việc có ích hoặc cứu giúp lúc lâm nguy, chớ không phải hoàn toàn vô dụng. Nhưng thành ngữ nầy hiện nay thường dùng để chỉ hạng đầu trộm đuôi cướp, ba que xỏ lá, trộm gà bắt chó… mà đã mất đi ý nghĩa tốt đẹp của lúc ban đầu !

Con Gà của Lục Súc Tranh Công còn kể lể:

Lại khuyên người Tấn sĩ năm canh.

TẤN SĨ 晉士 : là Kẻ sĩ của nước Tấn; ở đây chỉ TỔ ĐỊCH 祖逖 ( 266-321 ) và LƯU CÔN 劉 琨 ( 271-318 ) của thời Đông Tấn và Tây Tấn theo tích sau đây :

Tổ Địch tự là Sĩ Nhã, người đất Yên Sơn. Ông là một Đại Tướng đầu đời Đông Tấn, có chí muốn khôi phục Trung Nguyên nên ra sức bắc phạt, từng lập được nhiều chiến công. Ông cùng với người bạn trẻ là Lưu Côn, tự là Việt Thạch, người đất Hà Bắc, là danh tướng đời Tây Tấn, là hậu duệ của Hán Trung Sơn Tịnh Vương. Lúc nhỏ cùng với Tổ Địch kết giao. Hai người thường bàn luận về chính sự, quốc sự đều tỏ ra rất tâm đắc, tuổi trẻ lòng đầy nhiệt huyết đều muốn cống hiến sức lực của mình cho Tổ quốc, nên mỗi đêm về sáng khi nghe được tiếng gà gáy là cùng nhau thức dậy để múa gươm luyện võ, trao dồi thể lực để mong có cơ hội ra giúp nước. Đêm đêm như thế, chẳng hề chểnh mảng đơn sai.

Vì thế mà hình thành được thành ngữ VĂN KÊ KHỞI VŨ 聞雞起舞 : là Nghe tiếng Gà gáy thì dậy mà múa. Múa ở đây là Múa Gươm, vừa rèn luyện thân thể, vừa ôn tập võ nghệ. Thành ngữ nầy còn dùng để chỉ những người có chí muốn phục vụ cho quốc gia dân tộc, sẵn sàng cống hiến sức lực và tài năng của mình kịp thời và đúng lúc để đáp lời sông núi. VĂN KÊ sẽ KHỞI VŨ ngay !

Tiếng gà gáy sáng khi màn trời còn phủ sương đêm, làm ta chợt nhớ đến cô Kiều ” Đêm khuya thân gái dặm trường, Phần e đường xá phần thương dãi dầu !” khi trốn khỏi Quan Âm Các của Hoạn Thư một thân một mình với cảnh:

Tiếng gà điếm nguyệt dấu giày cầu sương.

” Tiếng gà điếm nguyệt dấu giày cầu sương ” là lấy ý và thoát dịch một cách tuyệt vời 2 câu thơ trong bài THƯƠNG SƠN TẢO HÀNH 商山早行 của Ôn Đình Quân 溫庭筠 đời Đường là :

Kê thanh mao điếm nguyệt, 雞聲茅店月,

Nhân tích bản kiều sương. 人跡板橋霜.

Tiếng gà xao xác gáy ở quán lá ven đường khi trăng còn chênh chếch bên trời, và…

Trên chiếc cầu ván nhỏ bắt ngang qua lạch nước còn đẫm sương đêm đã có một vài dấu chân người đi qua.

Cảnh vắng vẻ lạnh lùng của buổi sớm mai càng làm tăng thêm nỗi cô đơn thấp thỏm của người đang tìm đường tị nạn !…

Tiếng gà điếm nguyệt dấu giày cầu sương.

Con GÀ của Lục Súc Tranh Công còn tự hào về hình dáng của mình:

Trên đầu đội văn quan một mũ;

Dưới chân đeo hai cựa thần thương.

Qủa là Văn Võ Song Toàn với ” văn quan một mũ ” và ” hai cựa thần thương “. Hình dáng của con gà trống thì qủa thật không chê vào đâu được. Mỏ vàng mồng đỏ, lông cánh lông đuôi màu sậm, lông mình sặc sở đỏ vàng xanh, bước đi bệ vệ, vỗ cánh phần phật làm cát bụi tung bay đầy trời trước khi cất cao tiếng gáy : ” Ò Ó O Ò O … ” đó là Gà Việt Nam; còn Gà Tàu thì gáy : ” wu wu ti 喔喔啼 … “. Hồi xưa khi mới đậu Đệ Thất, tới giờ học Pháp Văn mới lần đầu tiên nghe tiếng gà Tây gáy : ” Cocorici, co-co-ri-co …”. Bây giờ định cư ở Mỹ, nghe mấy đứa cháu nội cháu ngoại cho gà gáy bằng tiếng Anh : ” Cock-a-doodle-doo, cock-a-doodle-doo … !”. Thật cảm khái vô cùng !!!

Gà oai phong là thế, đẹp rực rỡ là thế, nhưng khi có một con Hạc lạc vào thì lại trở nên tầm thường nhỏ bé, nên ta lại có thành ngữ : HẠC LẬP KÊ QUẦN 鶴立雞群 có nghĩa là ” Hạc đứng giữa bầy gà “. Đương nhiên Hạc trông cao ráo thanh thoát hơn hẵn bầy gà thấp lè tè bên dưới. Tiếng Việt ta còn nâng lên một cấp nữa, ta nói là ” PHỤNG LỘN VỚI GÀ ” Phụng chẳng những cao lớn hơn mà còn đẹp rực rỡ hơn gà nhiều ! Câu ” Hạc lập Kê Quần ” có xuất xứ từ điển tích ” Trúc Lâm Thất Hiền luận ” của Đái Mục đời Tấn như sau:

KÊ THIỆU làm quan Thị Trung cho Tấn Huệ Đế, người khôi ngô cao lớn thông minh anh tuấn, văn võ song toàn. Lúc bấy giờ hoàng tộc nhà Tấn đang tranh quyền đoạt vị, giết hại lẫn nhau, mạnh ai nấy xưng vương, sử gọi là ” Bát Vương Chi Loạn “. Kê Thiệu vẫn một mực trung thành với Tấn Huệ Đế. Lúc kinh thành có loạn Kê Thiệu đứng chặn trước cửa cung, loạn quân thấy vẻ hiên ngang hùng dũng của Kê Thiệu khiếp đãm đến không dám xạ tiễn. Khi Tấn Huệ Đế thua chạy ở Thang Dương, tướng sĩ chết vô số, Kê Thiệu vẫn theo sát để bảo vệ Huệ Đế đến nỗi thân mình trúng mấy mũi tên, máu nhỏ cả lên long bào của Huệ Đế và ông đã hy sinh trong trận chiến nầy. Sau đó, những người tùy tùng định tẩy giặt những vết máu trên long bào, Huệ Đế đã ngăn lại bảo đó là máu của Thị Trung Kê Thiệu không được giặt đi. Khi Kê Thiệu lần đầu đến Lạc Dương, đi trong đám đông người, thân hình cao lớn, khí vũ hiên ngang, như là con Hạc đứng giữa bầy Gà vậy, từ đó mà hình thành thành ngữ HẠC LẬP KÊ QUẦN 鶴立雞群 để chỉ những người vượt trội hơn người khác chẳng những về sức vóc mà cả về tài năng nữa!

KÊ THIỆU là con của KÊ KHANG, một trong TRÚC LÂM THẤT HIỀN:Gồm có Nguyễn Tịch 阮籍、Kê Khang 嵇康、Sơn Đào 山涛、刘伶 Lưu Linh、阮咸 Nguyễn Hàm、向秀 Hướng Tú、王戎 Vương Nhung; Họ sống và ở ẩn giữa đời Ngụy và đời Tấn. KÊ KHANG chẳng những là Nhà Tư Tưởng, nhà Văn Học mà còn là Nhà Âm Nhạc nổi tiếng lúc bấy giờ với bản đàn Quảng Lăng Tán 廣陵散, mà cụ Nguyễn Du đã mượn NÓ để khen tài đờn của Thuý Kiều, khi cô đờn cho Kim Trọng nghe lần đầu tiên là:

Kê Khang nầy khúc Quảng Lăng,

Một rằng lưu thủy hai rằng hành vân.

YAO MING 姚明 : là Diêu Minh (người mặc áo đỏ trong hình trên), cầu thủ bóng rổ của Trung Quốc được Hội Bóng Rổ nhà nghề Rocket của thành phố Houston ký hợp đồng từ năm 2003 đến 2008 để tranh Giải Bóng Rổ Toàn Quốc Hoa Kỳ NBA. Yao Ming có thân hình cao 7’6″ ( 226cm )= 2 mét 26, nên khi đứng giữa các cầu thủ khác thì như là HẠC LẬP KÊ QUẦN 鶴立雞群 vậy !

Con GÀ trống oai vệ mạnh mẽ là thế, nên có những con người yếu đuối không thể khống chế nỗi con gà, ngay khi cả con gà đã bị kềm chế … thúc thủ chịu trói rồi mà còn trói không chặc, để đến đỗi mang tiếng là THỦ VÔ PHƯỢC KÊ CHI LỰC 手無縛雞之力 là Tay không đủ sức để trói gà. Thành ngữ nầy thường dùng để chỉ những chàng thư sinh ngày xưa, tối ngày chỉ biết ôm lấy quyển sách, miệng luôn đọc câu THI VÂN 詩云 …TỬ VIẾT 子曰 … ( Kinh Thi nói rằng… Khổng Tử dạy rằng …) mà không chịu rèn luyện thân thể cho khỏe mạnh để đến nỗi không có sức trói nỗi con gà, ta nói là ” Thứ cái đồ thư sinh trói gà không chặc !”.

Nhưng dù ” Trói gà không chặc ” nhưng các bà các cô ngày xưa cũng vẫn cứ … xáp vào ! Và còn biện bạch là:

Chẳng tham ruộng cả ao liền,

Tham vì cái bút cái nghiên anh đồ!

Khéo mà nói xạo ! Chẳng là vì ” Cái bút cái nghiên ” của anh đồ, một khi ” ảnh ” Kim Bảng Đề Danh thì sẽ có được ” Ruộng cả Ao liền ” như chơi mà thôi ! Nên khi còn hàn vi thì đành bóp bụng mà GIÁ KÊ TÙY KÊ, GIÁ CẨU TÙY CẨU 嫁雞隨雞,嫁狗隨狗 Là Gả cho Gà thì theo Gà, Gả cho Chó thì theo Chó, mười hai bến nước, trong thì nhờ, đục thì … chịu khó ” lóng phèn ” mà thôi!

Con Gà rất gần gũi với người nông dân Việt Nam, là gia cầm quen thuộc và gắn bó mật thiết với đời sống hàng ngày của dân nước nông nghiệp, nó còn xuất hiện rất nhiều trong ca dao, tục ngữ để khuyên nhủ, nhắc nhở hay chê trách một điều gì đó trong cuộc sống, đôi khi lại cảm thông tưởng thưởng, như những người góa vợ mà chịu khó ” Gà trống nuôi con “; những người biết nhẫn nhịn, không như ” Con gà tức nhau vì tiếng gáy “. Khi chê trách thì không thiên vị người nào, kể cả các bậc vua chúa như Lê Chiêu Thống cũng bị quở là ” Cõng rắn cắn gà nhà “!. Anh em trong nhà thì luôn được nhắc nhở là ” Anh em như thể tay chân “, nê:

Khôn ngoan đá đáp người ngoài,

Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau!

Khuyên thì khuyên vậy, chớ đôi khi vì quyền lợi, tài sản, thậm chí chỉ vì miếng cơm manh áo vẫn có thể ” Gà nhà bôi mặt đá nhau như thường !”. Có được đứa ” Con gái rượu ” lấy chồng giàu sang quyền quý, thậm chí được làm Thiếp làm Phi của vua, như Dương Qúy Phi ngày xưa, hoặc như cô Giả Nghinh Xuân trong Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần thì cả nhà đều được vinh hoa phú qúy như có được ” Con Gà đẻ trứng vàng ” vậy ! Trước mắt, các cô lấy chồng ngoại quốc, hay Việt Kiều Mỹ, Úc, Canada … thường xuyên gởi ” đồ tiên ” ( là Tiền Đô ) về cho gia đình chi dụng, cũng gọi được là có ” Con Gà đẻ trứng vàng “, hay mĩa mai hơn thì nói là ” Gia đình đó có được miếng đất xéo ở bên Mỹ đó!”.

Con GÀ đi liền với con người từ bé đến lớn, từ nhỏ đến già. Hình ảnh đàn gà con tíu tít bên gà mẹ, hay hình ảnh gà mẹ dang rộng đôi cánh ra để che chở cho con mình, luôn là hình ảnh đẹp trong hội họa, trong nhiếp ảnh … Không buồn như cảnh:

Mấy đời mẹ ghẻ thương yêu con chồng!

Nhắc đến ” Mẹ Gà Con Vịt ” lại nhớ đến bốn chữ ” Đầu Gà Đít Vịt ” của dân miệt Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu … để chỉ các cô gái người Hoa lai … Miên. Các cô em nầy có nước da ngâm ngâm… bánh it, với đôi mắt to đen lay láy, đặc biệt là hai hàng lông nheo dài cong vút thường hay chớp chớp như để hớp hồn người đối diện. Nhất là các cô người Tiều Châu. Trong truyện ngắn ” Đầu Gà Đít Vịt ” của nhà văn Bình Nguyên Lộc, ông đã viết như thế nầy :….

… Người đàn bà cha Tàu mẹ Miên vừa có sắc đẹp, lại vừa ngây thơ, chân thật, dễ yêu lắm!

Trứng gà, thịt gà với đủ các món như Ốp la, Ốp lết, Xé phay, Luộc, Nướng, Quay, Chiên, nấu Cà-Ri … luôn hiện diện hằng ngày trong các bửa ăn gia đình. Định cư ở Mỹ rồi thì lại càng ” gần gũi ” với thịt gà hơn, vì đây là món thịt rẻ nhất nước Mỹ, với 10 pounds ( khoảng 4 ký Rưởi ) Leg quarters ( Phần tư gà có luôn đùi ) lắm khi hạ gía chỉ còn có một đồng 99 xu mà thôi. Bửa ăn tiện lợi và nhanh nhất cho những ngày bận rộn là Fry chicken ( Gà lăn bột chiên ). Bảo đãm rất ngon miệng, rất no nê và sẽ … rất mau lên cân, rất mau lên máu ! Và cũng sẽ rất mau … ” quáng gà “, ” Trông gà hóa cuốc “, đưa đến cảnh ” Ông nói gà bà nói vịt ” : Đi chưa tới chợ mà mua tương cái nổi gì!

Bà con miền Bắc nói : ” Con gà cục tác lá chanh “, tôi không biết là họ đang làm món gì, chắc họ đang ăn gà luộc ?! Tôi là dân Nam Kỳ lục Tỉnh chỉ biết ” Rau răm nó hại con gà chết tươi !” Thịt gà ” xé phay ” thì không thể nào thiếu rau răm cho được. Thịt gà ngoài việc xào gừng, xào xã ớt, còn một món xào thật đặc sắc mà không dân nhậu nào không thích cả, đó chính là ” Gà xào bún nấm củ hành !”, nhậu cũng ” bắt ” mà ăn cơm cũng ” hết xẩy ” luôn ! Rất thực tế chân thật, không mĩa mai như miền ngoài:

Vợ hai mươi mốt chồng đà sáu mươi.

Nói đến đây, lại nhớ đến một câu chuyện dân gian về ” ăn chia ” thịt gà trong gia đình; để thay đổi không khí, xin được kể theo kiểu phóng tác của ông Ly Cu Tê ở CANADA, vừa có phong thái cổ điển lại vừa có hơi hám thời sự của hiện tình đất nước …. Trích:

Xưa bên nước Vệ có ông nọ làm quan đến chức Tể Tướng. Hơn thập niên nắm quyền sinh sát trong triều đình, của cải ngân lượng ở bá tánh thuộc về ông không biết cơ man nào mà kể. Ngày kia, biết mình đã sắp đến lúc bị cho về vườn giăng câu đặt trúm, chích thuốc dạo, Tể Tướng bèn sai gia nhân làm thịt một con gà mái dầu luộc chín bày lên dĩa, sau đó ông gọi các con lại mà rằng:

– Các con nghe đây, tuổi cha nay đã cao, sức nhai sắp hết mà sức bú cũng chẳng còn, thời khắc giã từ mũ mão áo gấm không còn xa nữa. Hôm nay ta có con gà luộc, các con hãy tới chọn một bộ phận trên mình gà, rồi làm câu thơ ứng với thứ mình chọn. Để ta biết chí hướng của từng đứa mà lo đường công danh sự nghiệp mai sau cho!

Bốn người con đồng thanh dạ ran. Chàng trưởng nam giơ tay xin ứng khẩu trước, anh bước tới đĩa ngắt lấy cái đầu gà bỏ vào chén mình, rồi dõng dạc ngâm:

– Trai thời trung hiếu làm ĐẦU!

Ông quan nghe vậy khoái chí phán:

– Chọn đầu gà chứng tỏ con là người thao lược, lắm mưu nhiều kế. Để ta cho con làm quan ở bộ Xây, mỗi năm xây chừng mười cái tượng đài và tháp tàng hình thì mặc sức mà đếm ngân lượng !

Đến phiên người chị cả bước lại bàn bẻ cặp đùi, hai cánh và chiếc phao câu, rồi thong thả ứng khẩu:

– Gái thời tiết hạnh PHAO CÂU, CÁNH, ĐÙI!

Tể tướng nghe xong vuốt tóc con gái tấm tắc khen:

– Giỏi lắm con gái rượu của ta, chọn đùi cánh là số phải đi xa, chọn phao câu là người đảm đang có hậu. Được, ta cho con qua xứ Cờ Hoa du học, rồi kiếm thằng Vệ kiều liu vong nào bên ấy mà kết tình phu phụ đặng yên bề gia thất nghe chưa !

Người thứ ba là cô con dâu, nàng rón rén bước lại đĩa gà bê nguyên bộ lòng e thẹn ngâm nga:

– Phần con một DẠ một LÒNG!

Thấy con dâu xinh đẹp mặt hoa da phấn chọn bộ lòng gà, Tể tướng gật gù:

– Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, con đã chứng minh lòng hiếu thảo với gia đình ta, sau này con sẽ là đệ nhất phu nhân xứ Vệ !

Người cuối cùng là chàng út có dung mạo giống cha mình hồi trẻ như đúc, anh nhanh nhảu bước lại đĩa rinh hết cái mình gà, rồi hí hửng đọc:

– Công cha nghĩa mẹ hết MÌNH vì con !

Ông quan vỗ đùi đánh đét một phát, rồi đưa tay vuốt vuốt chiếc cằm nhẵn thín, mặt ngửa lên trời cười ha hả ý chừng vô cùng khoái lạc:

– Kha khá khá. Đúng là hổ phụ sanh hổ tử, chọn mình gà chứng tỏ biết bao quát nhìn xa trông rộng giống ta, nay ta cho con về cai quản vùng đất Trung phần, ở đấy rất thuận lợi cho việc thăng quan tiến chức của con sau này !

Bốn người con cúi đầu vâng mệnh ai về chỗ nấy. Bắt đầu từ hôm đó cô chị cả được ông cho qua xứ Cờ Hoa du học, rồi yên bề gia thất với một chàng Vệ kiều lưu vong. Người con trai thứ được ông cho về bộ Xây, nghe đâu mới được thăng lên quan đầu tỉnh thuộc miền Tây giang thuỷ. Chàng út cùng cô dâu xinh đẹp giờ đang cai quản miền Trung nắng gió đầy sản vật, chuyện đến đây không có gì đáng nói.

Nhiều năm sau, câu chuyện chia gà của ông quan Tể Tướng bị lũ dân đen bần nông vàng vẩu đất Vệ đồn đãi khắp hang cùng ngõ hẻm nên người trong thiên hạ mới có thơ rằng:

Con sãi ở chùa vẫn quét lá đa,

Còn lâu dân mới dám… nổi can qua,

Nên con vua cứ thế mà… làm cha dài dài !

Sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm quyết định xóa số 2 sòng bạc lớn nhất Sài Gòn Chợ Lớn là Kim Chung và Đại Thế Giới, thì đề 36 không còn nữa . Nhưng nhóm quân đội người Nùng giúp Tổng Thống dẹp loạn Bình Xuyên vẫn còn xổ đề ở vùng Cây Da Xà Phú Lâm Chợ Lớn, và họ đã thêm vào 4 con nữa cho đủ 40. Bốn con thêm vào là 37 Thiên Công ( Ông Trời ), 38 Địa Chủ ( Đất Đai ), 39 Thần Tài và 40 là Táo Quân ( Ông Táo ). Theo đề 36, thì CON GÀ tên chữ là NHỰT SƠN, đứng đầu trong nhóm TỨ HÒA THƯỢNG mang số 28, nếu đánh theo Xổ số Kiến Thiết từ 00 đến 99, thì phải thêm một con 68 nữa là Con Gà Lớn, theo như …

Sáng ra 28 cứ đà ghi ngay.

Ai dè nó xổ chúng tôi Nai … hết tiền!

Nạn đánh đề càng trầm trọng khi xã hội càng phân biệt giàu nghèo. Dân càng nghèo càng phải chạy theo cuộc sống và càng mê số đề hơn, và… càng thua nhiều hơn nữa, rồi càng phát sinh nhiều tệ nạn xã hội hơn và cuối cùng là xã hội càng băng hoại hơn ! Đến nỗi phát sinh thêm một loại gà mới : ” Gà Móng Đỏ ” ! Nghe mà đau lòng, vì đây không phải là Gà thật, mà là tiếng lóng dùng để gọi các cô gái ăn sương, bán trôn nuôi miệng, sống lang thang vất vưởng mà người đời miệt thị là hạng ” Mèo mả Gà đồng “, như Hoạn Bà, mẹ của Hoạn Thư đã hạ nhục Thúy Kiều:

Con này chẳng phải thiện nhân,

Chẳng phường trốn chúa thì quân lộn chồng

Ra tuồng lúng túng chẳng xong bề nào !

Buồn thay số đề ! Con Gà là NHỰT SƠN 日山, là Trời đã về chiều, Mặt trời sắp lặn xuống núi. Theo số đề hoài thì đời sẽ sớm … về chiều và sẽ … lặn xuống núi luôn ! Thua đề hết tiền thì đi vay nguội, vay nóng, vay ” xã hội đen ” ký giấy nợ với mức lời cắt cổ ” Xanh xít đít đui ( cinq six dix douze : Mượn 500 thì cuối tháng trả 600; mượn 1000 thì cuối tháng phải trả 1200 ).” Bút đã lỡ sa, thì Gà cũng chết ngắt !”. Ông bà ta dạy :

Nhất tự nhập công môn, 一字入公門,

Cửu ngưu đà bất xuất. 九牛拖不出。

Một chữ đã ” lỡ ” vào đến công đường rồi, thì …

Sức mạnh của chín con trâu cũng kéo ra không nỗi !

” Bút đã lở sa, thì Gà phải chết ” mà thôi ! Như nhắc đến câu ” Cỏng rắn cắn gà nhà, Rước voi giày mả Tổ ” là bàng dân thiên hạ sẽ nghĩ ngay đến ông vua cuối cùng của triều Hậu Lê: Lê Chiêu Thống!

Gà chết vì là món ăn khoái khẩu của người đời, nên hễ có dịp là mỗ gà, là giết gà, là làm thịt gà để đãi nhau khi gặp bạn, để ăn nhậu lúc hội hè. Thề thốt nghiêm trang thì vặn cổ gà, Tế thần tế thánh cũng cắt cổ gà, cúng quải ông bà cũng luộc con gà … Hễ có dịp là sẽ mượn cớ để giết gà, giết gà để dọa khỉ, mất đồ mất đạc thì vái cúng con gà … Con gà được dùng để trả lễ cho thần thánh, dùng để trả ơn, như ở Mỹ hiện nay, mỗi năm trong ngày Lễ TẠ ƠN ( Thanksgiving ) hơn 50 triệu con Gà Tây được đưa lên bàn ăn để làm lễ ” Tạ Ơn “…

Lễ Tạ Ơn ở xứ Mỹ nầy được cho là bắt nguồn từ lễ kỷ niệm tại Plymouth, Massachusetts, nơi những người hành hương tị nạn tôn giáo Anh đã mời người da đỏ bản địa đến dự một bữa tiệc thu hoạch sau một vụ mùa bội thu để tỏ lòng biết ơn.

Vụ thu hoạch của năm trước bị thất bát là vào mùa đông năm 1620, một nửa số người hành hương bị chết đói. Những người sống sót may mắn được các thành viên của bộ lạc Wampanoag địa phương dạy cách trồng ngô, đậu, bí đỏ và đánh bắt cá hải sản, săn gà rừng….

Bữa tiệc được tổ chức kéo dài trong 3 ngày, gồm các món như gà Tây, ngỗng, tôm hùm, cá tuyết và nai.

Đặc biệt là mỗi năm, ít nhất có một con gà tây sẽ được Tổng thống Hoa Kỳ ” ân xá “. Ân xá cho gà tây chính thức trở thành nghi lễ của Nhà Trắng dưới thời Tổng thống George H.W. Bush ( Bush cha ) vào năm 1989 khi ông ” miễn tội ” cho một con gà tây tại Vườn hoa hồng trong Nhà Trắng.

Năm rồi, Tổng thống Obama đã ân xá cho một trong hai con gà tây tại Nhà Trắng vào ngày 23/11.

Năm nay, Tổng thống tân cử Donald Trump sẽ quyết định có tiếp tục nghi lễ này không, hoặc ông sẽ chọn một hình thức khác? Chúng ta hãy chống mắt chờ xem!

Tiệc Gà Tây Tổng Thống Mỹ ân xá Gà Tây

Sang qua Pháp thì con Gà Trống trở thành thần vật, là biểu tượng của nước Pháp với danh xưng ” Con Gà Trống Gô-loa “. Thực ra đây chỉ là một cách chơi chữ, rồi lộng giả thành chơn. Vì Tổ Tiên của Pháp là người Gô-loa ( Gaulois ),tiếng La-tinh viết là Gallus, mà Gallus còn có nghĩa là ” gà trống “.

Nhận thấy con Gà Trống có nhiều ưu điểm hơn người, từ hình dáng cho đến đi đứng tính cách đều có điểm ưu việt, như ” Nó ” sở hữu một ngoại hình đẹp đẽ : oai vệ với mào đỏ rực, đuôi dài màu xám xanh cong lên như những đoản kiếm. Mỗi buổi sáng đều gáy vang báo thức đúng giờ, rồi hiên ngang đi vòng quanh trang trại để bảo vệ bầy đàn. Sự cảnh giác và lòng dũng cảm của những chú gà trống đã trở thành lý do khiến nó trở thành biểu tượng của người Pháp.

Thời trung cổ, gà trống Gô-loa được người Pháp sử dụng như một biểu tượng tôn giáo, thể hiện niềm hy vọng và đức tin. Hình ảnh những con gà trống thường xuất hiện trên các tháp chuông nhà thờ, tháp canh.

Vào thời kỳ Văn Hóa Phục Hưng, hình ảnh những con gà trống được gắn liền với sự hình thành của nước Pháp. Dưới các vương triều ở thời kỳ này, các bản chạm khắc và đồng tiền đều mang hình ảnh gà trống. Nó cũng xuất hiện trên lá cờ trong cuộc Cách mạng Pháp 1789 và tượng trưng cho sự kiên cường, lòng dũng cảm của người dân nước này trong Thế Chiến Thứ Hai. Ngoài ra, phần lớn người Pháp đến bây giờ vẫn coi gà trống Gô-loa là biểu tượng của sự chân thành và tươi sáng.

Khi các đội tuyển Thể Thao của quốc gia Pháp đi giao đấu, mọi người trên thế giới đều gọi họ với biệt danh ” Những chú gà trống Gô-loa ” là vì thế !

Trở lại với phong trào THƠ MỚI của ta thời Tiền Chiến, ngoài những thơ tình ướt át làm rung động lòng người, như những bài thơ tình của Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Đông Hồ, Tương Phố, TTKH…. Ta còn nghe được tiếng Gà Gáy của miền quê thôn dã vang vang cả sáng trưa chiều tối vọng mãi trong tâm hồn người dân Việt, nhất là những người dân Việt sống lưu vong nơi xứ lạ quê người như chúng ta hiện nay. Nào hãy nghe …

Tiếng gà gáy ơi! gà gáy ơi!

Nghe sao ấm áp tựa nghe đời.

Tuổi thơ gà gáy ran đầu bếp,

Trâu dậy trong ràn, em cựa nôi.

……………………………………

Gà gáy đầu thôn, gáy giữa thôn,

Mưa tinh sương mát tận tâm hồn.

Đó là tiếng gà gáy trong buổi ban mai vang lên từ đầu bếp đến đầu thôn, giữa thôn của Huy Cận, Ông còn cho gà gáy hòa âm trên biển sóng:

Tiếng gà trên biển hạ cung trầm,

Tiếng sóng hòa theo chẳng tạp âm.

Tiếng sóng làm nền cho tiếng gáy,

Trầm bao nhiêu, lại bấy xa xăm !..

Gà gáy trong mưa khi được mùa:

Gà gáy trong mưa tiếng vẫn trong,

Giọng kim giọng thổ rộn vang đồng.

Được mùa giống mới, gà no bữa,

Tiếng gáy tròn như lúa nặng bông.

…. Và không riêng gì Huy Cận, ta còn nghe thấy tiếng gà gáy trong ký ức tuổi thơ của Chế Lan Viên :

Nhớ biển miền Trung tiếng sóng đùa

Nhớ nhà cha mẹ, cảnh trường xưa…

Nhớ chao ôi nhớ! Trời xanh thế!

Gà lại dồn thêm tiếng gáy trưa!

Nhắc đến gà gáy trưa thì không thể nào thiếu được tiếng gà gáy trong Nắng Mới của Lưu Trọng Lư :

Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác gà trưa gáy não nùng,

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,

Chập chờn sống lại những ngày không.

Bỏ văn sang võ: Võ Gà, đương nhiên phải là Võ Gà Trống, là HÙNG KÊ QUYỀN 雄雞拳 !…

Vào thời Tây Sơn, tương truyền Nguyễn Lữ là người đã sáng tạo ra môn võ Hùng Kê Quyền (quyền gà chọi) hay Hồng Kê Quyền, là bài quyền mô phỏng các kỹ thuật của gà chọi, một trong 10 bài danh võ được Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam lựa chọn qua các kỳ hội nghị chuyên môn toàn quốc ( sau 1975 ). Đặc trưng của bài quyền là những động tác dũng mãnh của con gà chọi nhỏ bé mà nhanh nhạy trước đối thủ, bài Hùng Kê Quyền sử dụng ngón tay trỏ để đâm mô phỏng hình mỏ gà, và các ngón còn lại co vào như chiếc cựa gà. Thủ pháp độc đáo như vậy lại nhằm vào những mục tiêu hiểm của đối thủ, như các huyệt đạo, ngực, hầu v.v. Bộ pháp của bài quyền hết sức linh hoạt, thần tốc, xoay chuyển một cách biến ảo đã hỗ trợ cho việc thi triển thủ pháp một cách kiến hiệu, khiến đối thủ luôn phải hứng chịu những đòn thế có tính sát thương.

Còn ai mê đọc tiểu thuyết võ hiệp của nhà văn Kim Dung thì không thể nào không biết đến chiêu thức KIM KÊ ĐỘC LẬP 金雞獨立, một chiêu thức võ công độc đáo, đứng thẳng một chân với nhiều tư thế, hai tay cung ra hai bên với nhiều điệu bộ khác nhau. Đây cũng là một chiêu thức của môn Thái Cực Quyền, đồng thời cũng là một phương pháp dưỡng sinh độc đáo có một không hai để phòng ngừa các bệnh như Tiểu đường, Cao huyết áp, Mất trí nhớ …

Các tư thế của chiêu thức Kim Kê Độc Lập

Ta thấy, CON GÀ gần gũi thân thiết với con người là thế, NÓ hiện diện trong sinh hoạt, thực phẩm, giải trí và cả phương pháp dưỡng sinh nữa, lại mang những đức tính tốt đẹp như duy trì kỷ luật, đúng giờ, có tinh thần trách nhiệm, “ga-lăng” với phái yếu và bảo vệ bầy đàn … Nên các Thầy Đồ Nho xưa thường hay khuyên học trò là :

” NINH VI KÊ THỦ, BẤT VI NGƯU HẬU “

Thà làm đầu gà, ( chớ ) hổng thèm làm đít trâu !

Đầu gà tuy NHỎ nhưng mồng mỏ đẹp đẽ hiên ngang, còn đít trâu tuy LỚN mà là nơi thải ra những thứ … thối không chịu được !

Trở lại với sấm Trạng Trình của 500 năm trước : ” Mã đề Dương cước anh hùng tận, Thân Dậu niên lai kiến thái bình !” . Thêm một ” anh hùng hay anh khùng ” Fidel Castro vừa mới ” tận ” cuối năm 2016 đây, chú khỉ THÂN thì đã đi qua rồi, liệu con gà DẬU có mang đến Thái Bình được hay không ? Dân Chợ Lớn nói ” DẬU 有 là CÓ ” . Trong khi tổng thống đắc cử của nước Mỹ là tỉ phú ĐỖ NAM TRUNG ( Donald Trump : Báo chí trong nước dịch âm là Đỗ Nam Trung !) chỉ muốn rút vào cái vỏ sò MỸ xinh đẹp của mình mà không màng đến thế giới nữa. Điệu nầy chắc phải cầu cứu với CHỊ DẬU người mẫu mặc rất ít đồ là Melania Trump thúc vào hông của ông ta xem sao !?

Mong rằng trong năm ĐINH DẬU 2017 nầy, thế giới sẽ KIẾN THÁI BÌNH trong phép lạ !!!

Bạn đang đọc nội dung bài viết Năm Dậu Nói Chuyện Gà trên website Ngayhoimuanhagiagoc.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!