Đề Xuất 1/2023 # Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – Thanh Đình # Top 9 Like | Ngayhoimuanhagiagoc.com

Đề Xuất 1/2023 # Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – Thanh Đình # Top 9 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – Thanh Đình mới nhất trên website Ngayhoimuanhagiagoc.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nàng là con gái Hầu gia, thế nhưng hôn sự của nàng lại trở thành trò cười của cả kinh thành. Giả bệnh trong đợt tuyển tú, nàng phạm vào tội khi quân. Ngươi đã không muốn tiến cung làm phi, vậy để trẫm chỉ hôn cho ngươi một phu quân trẻ tuổi đầy hứa hẹn vậy. Lão hoàng đế phán một câu, nàng gả cho thái giám tổng quản tính cách cổ quái. Hắn là tâm phúc của hoàng đế, quyền to thế lớn. Hắn hung tàn ngoan độc, hỉ nộ vô thường, hạ nhân phủ tổng quản không một ai không sợ hãi. Nàng cẩn thận hầu hạ, mong có thể được bình an… Nhưng có một ngày, nàng phát hiện ra bí mật kinh người của hắn – kẻ vào cung tám năm làm đến thái giám tổng quản lại không phải là thái giám thật sự…

Tiêu đề: Phu quân là Thái giám Tổng quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Ngôn tình, Lãng mạn, Dã sử, Cổ trang

Đánh giá:

Tình trạng: Dịch xong

Định dạng: EPUB, MOBI

Kích thước: 2.52MB

Chuyển đổi: NARGA eBooks

Cấu trúc câu truyện khá tốt tuy nhiên khả năng trình bày, dẫn dắt và cũng như thắt nút / mở nút tương đối kém. Có thể do tôi đã đọc khá nhiều, từ tiểu thuyết cổ điển, kinh điển, đương đại nên tương đối khó tính cũng như có yêu cầu cao hơn so với mức độ của truyện này đã đạt được. Tất nhiên nếu bạn chưa đọc thể loại này hoặc dễ tính hơn hoặc đơn giản là muốn giải trí (nhất là mấy bạn nữ) thì cá nhân tôi thấy nó cũng là lựa chọn tốt. Truyện nhiều chi tiết, có chút ly kì, mưu mô quyền bính (khá đơn giản, dễ hiểu và dễ đoán)… do một người / nhóm người dịch vì yêu thích nên chất lượng của nó phụ thuộc vào hứng thú của người đọc. Cá nhân tôi thấy bản dịch này khá tốt. Đây là bản làm lại từ chính ebook của dịch giả, được biên tập, chia lại chương hồi, sửa lỗi chính tả, ghi chú các điển cố, điển tích. Định dạng EPUB được xây dựng trên nền tảng EPUB3 có sự trình bày tốt nhất, đọc tốt trên tất cả các thiết bị đọc sách, iPhone, iPad, Kindle, Nook…, định dạng MOBI được convert từ EPUB nên không đảm bảo sẽ hoạt động tốt.

Chia sẻ:

Facebook

Pocket

Tumblr

Pinterest

Print

Email

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Đẩy cửa kiếng, quả nhiên thấy anh ta đang làm bánh ngọt, nhìn thấy gò má anh tuấn khiến người ta phải say, cô đi tới vị trí quen thuộc, anh ta cũng phát hiện ra cô, tròng mắt sáng lên, giống như là đang đợi cô đến.

Anh ta đang cầm bánh ngọt vừa ra lò, mỉm cười nhìn cô: “Cô ăn thử, đây là tôi vừa mới học được.”

Cô cười sáng lạng, cúi đầu xắn một miếng bánh ngọt đưa vào trong miệng, ưm… cô lập tức che miệng lại, tiếp theo đứng dậy rất nhanh chạy vào nhà vệ sinh…. “Ai…” Quý Duy An lộ ra vẻ mặt đau khổ, đưa tay quệt một ít sô cô la đưa vào miệng, ừm… Anh lập tức che miệng lại, cũng quay người chạy vọt vào phòng vệ sinh, động tác của bọn họ, giống y hệt nhau.

Đợi đến lúc Hoan Nhan xử lí xong vụ miếng bánh, trở về chỗ ngồi thì Quý Duy An cũng đang chật vật quay lại, giúp cô gọi bánh ngọt và cà phê, sau đó ngồi xuống đối diện cô, vô cùng uất ức mở miệng: “Ngại qua… thí nghiệm lại thất bại.”

Tinh thần anh hoàn toàn sa sút, xem ra anh đúng thật là không có tài năng làm bánh ngọt, nhưng nguyện vọng của anh là làm tặng mẹ một cái bánh sinh nhật, chỉ sợ lại thất bại.

“Không nên nản lòng, anh cần luyện tập nhiều là được.” Hoan Nhan cười an ủi, xắn một miếng bánh cho vào miệng, a, hương vị ngọt ngào, làm tâm trạng cũng khá hơn.

“Tôi tên Quý Duy An, cô thì sao?” Anh đưa tay, mỉm cười nhìn cô.

“Ừ, tôi sớm biết tên của anh rồi! Hứa Hoan Nhan.” Cô giơ tay bắt tay anh, nhưng không ngờ ánh mắt anh khẽ thay đồi, lúc nhìn cô ánh mắt có chút tìm tòi.

“Hả?” Hoan Nhan lúng túng, rút tay về, nhìn dáng vẻ mất hồn của anh có chút không hiểu.

“Nhan trong Hoan Nhan sao?” Anh mở miệng, trong lòng có chút kích đông nho nhỏ.

“Đúng vậy.”

“Cô đã từng ở tại khu lão thành trong thành phố sao?”

“A, sao anh biết?” Hoan Nhan buông thìa xuống, lực chú ý bắt đầu tập trung lại.

Quý Duy An lâp tức nở ra nụ cười mê người, anh bỗng nhiên đưa tay ra kéo bàn tay cô, ôm thật chặt: “Hứa Hoan Nhan, tôi rất vui.”

Cái ôm rất chặt, đầy nhiệt tình, tuy nhiên cũng để cho đôi mắt của người nào đó đang ở trong xe bừng lên lửa giận!

“Này, này… Anh làm gì vậy?” Hoan Nhan cảm thấy vô cùng lúng túng, không hiểu anh ta bình thường nhìn ôn hòa bình tĩnh như vậy lại đột nhiên vô cùng nhiệt tình.

Quý Duy An buông cô ra, ánh mắt cười cong cong hình bán nguyệt nhìn cô, Hoan Nhan bị nụ cười của anh làm vui vẻ, trêu chọc: “Anh rốt cuộc làm sao vậy, tự dưng nổi khùng lên?”

“Cô rất xinh đẹp, tính cách tốt, còn có thể làm bánh ngọt, thật ra Hứa Hoan Nhan cô chính là….”

Lời nói vửa đến miệng lại bị nghẹn lại, anh thật nhanh che miệng, hành động có chút nghịch ngợm.

“Cô ấy dù xinh đẹp, tính tình tốt, biết làm bánh ngọt, cũng không phải là gì của anh, cô ấy chính là lão bà của tôi!”

Một giọng nói tràn ngập tức giận và ghen tức vang lên phía sau hai người, vẻ mặt tươi cười của Hoan Nhan lập tức cứng đờ, vừa quay mặt lại đối diện với vẻ mặt tối tăm dọa người của Thân Tống Hạo.

Quý Duy An nghe thấy lời này cũng không tỏ vẻ gì, chỉ cười nhìn hai người, rồi nháy mắt với Hoan Nhan, đưa mặt sát gần tai cô nói: “Anh ta đang ghen…”

Hoan Nhan cảm thấy vô cùng nhức đầu, Quý Duy An, anh ta tại sao lại có thể đột nhiên thay đổi thành người khác? Không nhìn thấy Thân Tống Hạo đang vô cùng tức giận ư, anh ta lại còn cố ý làm ra động tác thân mật với cô!

“Đáng chết, anh dám lại gần một chút nữa xem!” Anh giống như là bị người đốt lửa bên cạnh, từ sau lưng Hoan Nhan lao lên, giơ quyền đánh vào mặt Quý Duy An!

“Anh dừng tay!” Hoan Nhan tức giận, tiến lên một bước chắn trước mặt Quý Duy An.

Cô chỉ theo bản năng ngăn cản, lại khiến ánh mắt Quý Duy An càng thêm sáng chói, một ít bài xích về vấn đề xưng hô đã tan biến, anh thiếu chút nữa thốt lên…. “Hứa Hoan Nhan, em dám che chở cho hắn!” Động tác bảo vệ của cô khiến cho Thân Tống Hạo gần như phát điên, quả đấm bị ngưng lại giữa không trung, còn cô quang minh chính đại cùng tên đàn ông khác ôm ôm ấp ấp, còn ngăn cản lão công chính thức đánh nhân tình của cô!

Đây là cái đạo lí gì?

“Anh nổi điên cái gì? Anh có phải muốn mọi người đến xem kịch hay?” Hoan Nhan thấp giọng, mở miệng, quán trà cũng không lớn, mọi người cũng đang nhìn chằm chằm vào bọn họ bàn luận xôn xao, Hoan Nhan chỉ cảm thấy thật xấu hổ!

Như vậy giống như cô bị bắt gian ở bên ngoài!

“Em sợ mất thể diện, tại sao lại còn làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy? Lúc em cùng người ta ở chung sao không sợ người khác chế giễu!” Anh nói lời cay nghiệt, ý cười trên mặt Quý Duy An tản đi, có chút lo lắng nhìn Hứa Hoan Nhan… “Thật xin lỗi.” Hoan Nhan than thở, có chút thất bại, đúng, vừa rồi cô thật sự đúng là vừa rồi lúc Quý Duy An ôm cô, cô chưa kịp phản ứng, đẩy anh ta ra.

“Tiên sinh, anh đừng trách Hoan Nhan vừa nãy là do tôi thất lễ, tôi chỉ thấy cô ấy giống một người bạn của mình cho nên nhất thời không khống chế được….”

Quý Duy An lại trở lại dáng vẻ thân sĩ ôn hòa, đẩy nhẹ Hoan Nhan ra bước lên phía trước không kiêu ngạo, không tự ti nói.

“Thôi đi! Chiêu này quá cũ!” Thân Tống Hạo căm giận, bất mãn nhìn người đàn ông trước mặt, cũng chỉ trẻ tuổi một chút, dáng dấp cũng nhìn tạm được,c ó chỗ nào tốt?

“Quý Duy An!” Hoan Nhan không vui trừng mắt nhìn anh, đúng là đổ thêm dầu vào lửa!

“Thân Tống Hạo,anh có đi hay không!” Cô vọt đến chắn giữa hai người, tức giận nhìn người đàn ông đang xắn cao tay áo, mặt đỏ tía tai giống như gà chọi.

Truyện Sai Gả Kinh Hôn: Tổng Giám Đốc Xin Kiềm Chế Chương 328

Tác giả: Thiển Hiểu Huyên

Chương 328: Đảo cá, chó ăn đá gà ăn sỏi (3)

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Cô ta và anh chung một chỗ mười năm, vì vậy cô ta vô cùng hiểu rõ anh, cho dù thực lực của anh có mạnh hơn nữa, nhưng thuốc mê mà cô ta vừa mới phun ra chính là loại thuốc mê đặc chế của gia tộc Knox bọn họ, có thể khiến người ta hôn mê trong nháy mắt.

Cho dù bản lĩnh của Long Tư Hạo có lớn cỡ nào, thì anh cũng không thể chống đỡ nổi, anh có thể kiên trì lâu như vậy, đã là cực hạn của anh rồi.

Đầu óc của Long Tư Hạo càng ngày càng nặng nề, kiên trì mãi mà anh cũng không thể chống cự nổi với thuốc mê, anh té xỉu ở bên cạnh Sophie.

Sau khi Sophie thấy anh té xỉu, cô ta cong môi cười nụ cười được như ý, cô ta móc bình xịt salbutamol từ trong túi ra hít hít hai lần.

Vì có thể thành công khiến trúng kế Long Tư Hạo, cô ta không tiếc lấy tĩnh mạng của của mình ra làm tiền đặt cuộc.

Sau khi hít salbutamol thì cô ta không còn thở dốc dồn dập nữa, hơi thở dần đều lại.

Mặc dù sắc mặt của cô ta vô cùng nhợt nhạt, nhưng trạng thái tinh thần đã tốt hơn hơn nhiều.

“Tư Hạo…” cô ta nhìn chằm chằm vào Long Tư Hạo đang té xỉu trên đất, cô ta vươn tay ra lấy ngón tay miêu tả mi mắt của anh, đôi mắt nồng đậm thâm tình không lời nào kể siết.

Cô ta yêu anh, đã yêu từ rất lâu rồi.

Không biết đã bao nhiêu đêm, cô đều ôm anh ỏ trong mơ như vậy, vuốt ve anh, tựa sát vào trong ngực anh.

Nhưng sau khi tỉnh lại, trở lại với hiện thực, thì ngay cả cơ hôi đến gần anh cũng rất khó.

Ở trong lòng anh, vẫn luôn chỉ có hình bóng của một phụ nữ, vì người phụ nữ đõ, có thể nói là anh đã thủ thân như ngọc, cho tới bây giờ vẫn luôn không để cho những phụ nữ khác gần anh.

Cô vẫn cho rằng người phụ nữ trong lòng anh kia đã chết, cô ta cho rằng cô ta có thể tranh được với người chết, nhưng anh lại nói cho cô ta, Lê Hiểu Mạn chính là người phụ nữ anh vẫn luôn yêu thương kia.

Cô ta không phục, cô ta tự nhận là cô ta không thua gì Lê Hiểu Mạn, dựa vào cái gì mà cô ấy có thể được anh yêu, mà Sophie cô ta lại không thể.

Long Tư Hạo phải thuộc về Sophie cô ta, vô luận dùng phương pháp gì, cô ta nhất định phải đoạt được anh vào tay.

Cô đã điều tra Lê Hiểu Mạn, cô từng có một đoạn hôn nhân không hạnh phúc, điều tối kỵ của người phụ nữ đã từng thất bại trong tình yêu chính là bị tổn thương giống như trước.

Cho nên cô ta phải chia rẽ bọn họ, vô cùng đơn giản, chỉ cần để cô ta nếm mùi bị phản bội lần nữa là được.

Cô ta tin rằng, nếu Lê Hiểu Mạn biết cô ta và Long Tư Hạo phát sinh cái gì đó, thì Lê Hiểu Mạn nhất định sẽ không tin tưởng Long Tư Hạo nữa, nhất định sẽ rời khỏi anh.

Người phụ nữ đã từng bị tổn thương sẽ có lòng nghi ngờ rất lớn, nhất là người phụ nữ đã từng bị phản bội lại càng ghét bị phản bội hơn.

Cô ta muốn để Lê Hiểu Mạn nếm mùi vị bị phản bội thêm lần nữa.

Cô ta lại rũ mắt xuống, cô ta dịu dàng nhìn Long Tư Hạo, giọng nói kiều nhu: “Tư Hạo, anh đừng trách em, bởi vì em quá yêu anh, nên mới có thể ra hạ sách nầy.”

Dứt lời, cô ta cúi đầu xuống, hôn lên môi của Long Tư Hạo, rồi cởi cúc áo trên âu phục và áo sơ mi của anh.

Sau đó cô ta còn lấy điện thoại di động ra, mở chức năng quay phim, cô ta âm hiểm cười, trong đôi mắt nâu thoáng qua tia âm độc…

Hôm sau

Ngày hôm qua Lê Hiểu Mạn bị Lôi Dương cưỡng ép mang đi, lúc này cô đã không còn ở thành phố K.

Ngày hôm qua, sau khi cô bị Lôi Dương mang tới biệt thự Lôi gia, anh ta cứng rắn kéo cô lên một chiếc máy bay trực thăng, rồi đưa cô đến một hòn đảo cá thưa thớt dân cư.

Lôi Dương ném cô lại hòn đảo hoang vắng hoàn toàn xa lạ này, rồi anh ta trở về.

Mà điện thoại di động của cô cũng bị Lôi Dương cầm đi, cô không có điện thoại di động, không có cách nào liên lạc với mọi người. Hơn nữa, cho dù cô có điện thoại di động trong tay, thì ở cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này, cũng không có tín hiệu.

Người nơi này đều dựa vào đánh bắt cá mà sinh sống, so với thành phố K phồn hoa, nơi này hết sức lạc hậu, công nghệ hiện đại vẫn chưa được đưa tới đây.

Mà chỗ cô đang đứng lúc này chỉ là một làng chài nhỏ trên đảo, cô đứng một mình cô đơn ở bờ biển, cách đó không xa, có mấy cái chòi gỗ đơn sơ gần biển, có ống khói đã tỏa đầy khói trên nóc nhà, có mấy người phụ nữ đang ngồi ở ngoài nhà nhặt cá, da của anh cũng đều ngăm đen, hẳn là do phơi nắng hết năm này đến năm khác tạo thành.

Bên bờ biển, có mấy đứa trẻ đang chơi đùa cười vui vẻ, thấy một mình cô đứng ở bên bờ biển, năm sáu đứa trẻ đi lên trước, quan sát khắp người cô, một bé trai lớn tuổi hơn mấy đứa trong nhóm hỏi: “Cô từ đâu đến?”

Pokemon Chi Nguyên Tố Quán Quân

Bạch Ngân trấn.

Màu đỏ Diễm Hỏa phóng lên cao, giống như một màn ánh sáng đem quyết thắng Championship vòng thứ hai sân so tài che giấu, sân so tài bầu trời đầy đều là khói đen, giống như hội tụ mây đen, nặng nề như núi.

Sân so tài bên trong cuồng phong gào thét, Quilava cùng Houndoom Song Song bị ngọn lửa quang mang bao vây lại, thân ảnh của bọn họ toàn bộ tiêu thất, cỏ chi tràng địa thượng không nhiều cỏ xanh lúc này cũng toàn bộ biến thành tông nâu, mới vừa tu sửa xong nơi sân, bây giờ lại một lần nữa trở thành phế tích.

Trên khán đài khán giả trước mắt hoảng sợ, có đứng lên khiếp sợ nhìn phía dưới sân nhà, có ngồi ở chỗ ngồi của mình ngẩng đầu nhìn đầu Đỉnh Thiên không, trên trán đầy đều là mồ hôi lạnh, còn có trực tiếp che chính mình con mắt, hốt hoảng cầm lấy người bên cạnh cánh tay, cũng không quản lý mình có quen hay không.

Đây là một bức diệt thế một dạng tràng cảnh, mọi người mặt đều bởi vì ngọn lửa duyên cớ bị ánh thành diễm lệ hồng sắc, trong mắt bọn họ chỉ có bạo ngược liệt diễm, vừa dầy vừa nặng yên vụ cùng kịch liệt gió, suy nghĩ của bọn hắn đã theo trận này lớn đại lực lượng xông tới bị quăng hướng Viễn Cổ, dường như thấy được ban sơ Vũ Trụ mở, Hồng Hoang biến đổi lớn cùng Thiên Địa chia lìa, đây là siêu nhân lực lượng, là khiến người ngưỡng mộ lực lượng.

Thình thịch!

Yên diễm trong tràn ngập Houndoom thân thể bị quật bay, giống như một viên đạn pháo trên không trung xẹt qua một đạo hoàn mỹ đường vòng cung gào thét lấy rơi xuống đất, đập ngã còn sót lại một mảnh thảm cỏ, cụt hứng giang ra tứ chi, lại cũng không có đứng lên lực lượng.

Houndoom trên người trải rộng bị bỏng vết tích, trên lưng Cốt Giáp xốc xếch dán tại mặt trên, thậm chí có sẽ phải tan vỡ cảm giác, nhất khiến người đập vào mắt tận tâm là trên đầu nó cái đôi kia màu bạc đại sừng, một con đã đỏ lên, một cái khác mũi nhọn thì đã gảy mất, lộ ra xù xì mặt cắt.

“Houndoom!”

Harrison kinh hô một tiếng, góc cạnh rõ ràng trên mặt đầy đều là thần sắc thống khổ, không ngờ tới chỉ là liều mạng một cái phun ra hỏa diễm, Houndoom cứ như vậy bại bởi Kaguya Quilava, ý vị này hắn vẫn còn có hai Pokemon có thể sử dụng.

Nghĩ tới đây Harrison chân mày không hiểu nhăn lại, hắn nghe được tài phán tuyên bố Quilava chiến thắng thanh âm, nghe được trên khán đài người xem tiếng hoan hô, bọn họ la lên Quilava tên, la lên Kaguya tên, bọn họ hưng phấn mà hận không thể từ trên khán đài nhảy xuống.

“Trở về a !”

Đem Houndoom thu hồi, Harrison mặt bên trên lộ ra thương tiếc, không ngờ tới chính mình khổ cực huấn luyện Pokemon cư nhiên không thể ở Kaguya thủ hạ đi nhất chiêu, tiếp theo tại mọi người ánh mắt kinh ngạc bên trong, Harrison một lần móc ra hai quả Pokemon Ball.

1

Hiện trường khán giả một mảnh xôn xao, ngay cảDJ cũng không khỏi không thông quá trong tay mình Microphone nhắc nhở Harrison là không có thể đồng thời phái hai thần 0 kỳ bảo bối xuất chiến, dù sao Pokemon đối chiến đều là 1 vs 1 lôi đài chế, không phải quần ẩu chiến đấu. p

Nhưng mà thân là Harrison đối thủ, Kaguya minh bạch hắn lúc này đang tiến hành chật vật lựa chọn, còn sót lại hai Pokemon, đến tột cùng phái một con kia ra sân đối với Harrison mà nói quyết định hắn phía sau thắng bại, liền như cùng lúc này trước mặt hắn có hai đầu đạo đường, một cái đi thông thắng lợi, có thể thẳng tiến Tứ Cường, mặt khác một cái thì đi thông lấy thất bại vô tận vực sâu.

“Quyết định là ngươi!” Rốt cuộc, ở trong vạn chúng chúc mục Harrison trong mắt hàn quang lóe lên, đem tay phải cầm Pokemon Ball ra bên ngoài, “Blaziken!”

Hào quang màu đỏ từ Harrison tay trái ném ra Pokemon Ball bên trong lao ra, ở mới vừa trải qua liệt diễm bốc hơi cỏ chi tràng địa thượng vẽ ra cùng loại tia chớp quỹ tích, lúc này mới đứng ở Quilava trước mặt.

Đó là một con chiều cao hai thước nhân Hình Thần kỳ bảo bối, thân thể chỉnh tề chuyển hồng sắc, nhưng hai chân đầu gối trở xuống bộ phận có màu vàng, tựa như hoàng sắc mang mao giày ống cao; trên trán cóV hình chữ Kê Quan, cả đầu bị bộ lông màu vàng bao vây, cứng còng bỏ rơi rơi xuống phía sau, giống như ở tóc dài sõa vai bên trên xức cả bình keo xịt tóc, để tóc vẫn bảo trì tố hình trạng thái.

“Xuất hiện!” Blaziken ra sân lệnh hiện trường khán giả một hồi sôi trào, tiếng hoan hô bên tai không dứt, bọn họ biết một hồi đặc sắc so đấu gần triển khai hiện tại trước mặt của mình, ngay cả hiện trườngDJ cũng không chút nào tiếc rẻ chính mình ca ngợi chi từ, “Đó là Hoenn địa khu ngự tam gia một trong hỏa gà lôi Tối Chung Tiến Hóa trạng thái Blaziken, nó cái kia sắc bén hai móng, loại băng hàn đôi mắt cùng khí thế cường đại đều chương hiển Hoenn địa khu Pokemon thực lực, chúng ta Kantō Liên Minh quán quân Oak Kaguya có thể bằng vào nhỏ nhắn Quilava chiến thắng nó sao?”

Gào ~

DJ “Xúi giục” tốt lắm điều động hiện trường người xem nhiệt tình, mọi người dồn dập vỗ tay hoan hô, tranh cãi ầm ĩ lấy gọi Kaguya đem Blaziken giết chết, hơn nữa muốn hắn nhất chiêu chế địch.

Bất quá Kaguya biểu tình cùng lúc trước so sánh với rõ ràng nghiêm túc rất nhiều, bởi vì hắn cảm giác được Harrison lần này phái ra Blaziken dường như cùng phía trước mấy con Pokemon đều không phải Taichi dạng, thực lực của nó, chí ít cũng có thể đạt tới thiên vương trình độ, Sơ Giai, Trung giai, hoặc là Cao giai, ở Blaziken còn không có xuất thủ phía trước Kaguya không dám xác định, nhưng có thể khẳng định là nó tuyệt đối là Quilava kình địch, điểm này không thể nghi ngờ.

Kaguya cũng không có lệnh Quilava phát động công kích, Harrison lần này dường như cũng không sốt ruột, hắn đứng ở Blaziken phía sau, ánh mắt sáng quắc mà nhìn bóng lưng của nó, đen bóng đôi mắt xuyên qua Blaziken nhìn về phía đối diện Quilava cùng Kaguya, nhãn thần sắc bén, chiến ý mười phần.

Cùng Harrison so sánh với Kaguya biểu tình tuy là nghiêm túc nhưng là đạm nhiên, ánh mắt cùng Harrison đụng vào nhau, dường như một Uông Hải thủy lệnh người sau lập tức trầm mê ở trong đó, hoàn toàn không phân rõ Đông Tây Nam Bắc, cũng liền đoán không ra Kaguya trong lòng đến tột cùng đang suy nghĩ gì.

Cùng bọn họ hai vị này huấn luyện gia giống nhau, Quilava cùng Blaziken cũng đang đối chọi gay gắt, một cái trừng mắt cặp kia huyết hồng con mắt, một cái trên cao nhìn xuống bao quát đối thủ, trong cơ thể chiến ý và khí thế không ngừng hiện ra tới, tuy là hai sủng cũng không có sử dụng tuyệt chiêu, nhưng là chúng nó chung quanh thân thể mặt đất không ngừng phát sinh “Ong ong” thanh âm, dường như có vô số con Beedrill dưới đất bắt đầu khởi động, đồng thời hai sủng thân là hỏa diễm hệ Pokemon, chiến ý bên trong tích chứa hỏa chi khí tức cũng không ngừng phun mạnh ra tới, lệnh thân thể của bọn họ bao phủ ở giữa hồng quang.

Quilava trên đầu, sau lưng liệt diễm càng là trong nháy mắt bắn ra, giống như là núi lửa phun trào lăn lộn nhằm phía trên cao; Blaziken thủ đoạn vị trí cũng phun ra nóng rực hỏa diễm, khiến song quyền của nó liền phun ra hỏa tiễn, lóe lên Hồng Mang trực bức Quilava.

Hai người hai sủng đã lẫn nhau nhìn nhau có năm phút đồng hồ, nhưng lại không có một có hành động, điều này làm cho hiện trường khán giả đầy đầu nghi vấn, dường như cái này bốn người thân thể tuy là ở lại chỗ này, nhưng thân thể đã xuyên việt đến còn lại thứ nguyên giống nhau.

Lúc này, Kaguya động!

Bạn đang đọc nội dung bài viết Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – Thanh Đình trên website Ngayhoimuanhagiagoc.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!