Đề Xuất 2/2023 # Thú Chơi Gà Rừng Lai Tiền Triệu Ở Miền Tây Xứ Nghệ # Top 2 Like | Ngayhoimuanhagiagoc.com

Đề Xuất 2/2023 # Thú Chơi Gà Rừng Lai Tiền Triệu Ở Miền Tây Xứ Nghệ # Top 2 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Thú Chơi Gà Rừng Lai Tiền Triệu Ở Miền Tây Xứ Nghệ mới nhất trên website Ngayhoimuanhagiagoc.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

(Baonghean.vn) – Gà vốn là vật nuôi quen thuộc của người dân vùng cao Nghệ An, trong đó, những con gà rừng lai lại được đặc biệt quý trọng, nhiều người sẵn sàng bỏ ra 3 – 4 triệu đồng để sở hữu 1 chú gà rừng lai vừa đẹp vừa gáy hay.

Gà là một vật nuôi thân thuộc với người dân vùng cao xứ Nghệ. Trong các loại gà, bà con đặc biệt thích chơi gà rừng lai.

Một chú gà rừng lai đẹp có thể có giá từ 3-4 triệu đồng. Anh Lầu Bá Chá ở bản Liên Sơn (xã Nậm Càn, huyện Kỳ Sơn) hiện đang sở hữu hàng chục con gà rừng lai cho hay, một con gà đẹp phải thon gọn, thân càng nhỏ càng tốt, đuôi dài, chân thẳng và trơn, gáy hay.

Chân gà trơn, thẳng như gà rừng, cựa sắc và dài.

Loại gà có tai trắng giá đắt hơn và rất quý hiếm. Loại gà này được người dân săn lùng và mua với giá rất cao, có khi lên đến 4 triệu đồng.

Gà thường được thả rông trong bản làng ở vùng cao.

Nhiều con đẹp được người dân giữ trong nhà và coi như một vật nuôi quý.

Để có được gà rừng lai, phải săn được gà rừng và nhân giống rất cẩn thận, không để lai tạp…

Thời điểm hiện tại, người dân vùng cao chăm sóc gà rất chu đáo để chờ sang tháng 2 (dương lịch) mới đưa gà đi bẫy gà rừng.

Với người dân chài ở sông Nậm Nơn, gà được đem theo lên thuyền để báo thức cho những đêm cất lưới đánh cá.

Trẻ em người Mông tập luyện cho gà rừng lai.

Một chú gà rừng lai được đem đến ngày hội ở vùng cao, một thú chơi riêng có của đồng bào rất “hút” người xem.

Đào Thọ

Nghề Chơi Đá Gà, Đam Mê Đá Gà Và Nuôi Gà Ở Xứ Miền Tây

Chơi đá gà ở xứ miền Tây nhiều vô kể, và cũng không ít kẻ đam mê đã phải tán gia bại sản, vợ con ly tán vì nó. Nhưng ngày ngày rất nhiều người vẫn hăng hái lao vào, thi nhau sát phạt. Vì sao?

Ở miền Tây, khó có thể kể có bao nhiêu trường gà. Như ở Long An, Tiền Giang, Sóc Trăng… có trường gà còn lớn hơn, toàn thu hút mấy tay đại gia với số tiền “sổ” mỗi độ lên 30 – 50 triệu đồng. Kể cả tiền bắt độ qua mấy tay biện, tổng số tiền ăn thua mỗi độ có thể lên đến hàng trăm triệu đồng.

Anh Nguyễn Văn Tiến, sống ở TP.Tân An, Long An, cho biết: “Mấy tay mở trường gà hoạt động rất kỹ, dò la các đợt kiểm tra của công an mà tránh né nên cứ đá vô tư. Toàn là mấy đại gia vô đó ăn thua, tiền chung chi nhìn mà ngán”.

Nuôi gà cực hơn nuôi vợ!

Đó là nhận xét của ông Hồ Văn Bảy, ngụ TT.Ô Môn, quận Ô Môn (TP.Cần Thơ). Từ năm 16 tuổi, ông Bảy đã mê xem gà đá, mê chơi đá gà. Giờ, thân xác đã trải qua gần 60 mùa xuân, ông vẫn còn mê. Mê đá đã khổ, đàng này ông mê cả nuôi gà.

Ngày nào cũng vậy, khoảng 4 giờ sáng, ông đã thức dậy, lục đục ra chỗ mấy con gà cưng. Cầm theo cái chai nước, ông hí hoáy bắt từng con gà, hé miệng đổ nước. “Giờ ít người làm kiểu này, bởi họ nói đá cựa sắt, ăn thua chỉ vài cựa là xong. Nhưng biết đâu, vô độ ăn thua dai dẳng thì sao? Đổ nước đêm, con gà đá cả buổi cũng còn sức”, ông nói.

Đổ nước xong, ông lại bưng mấy cái bội ra sân, bỏ gà vào cho nó phơi sương. Sáng ra, lại phải phơi nắng, rồi cũng phải loanh quanh đó để canh đem vào vì phơi nắng lâu là gà bị hóc. Xong, phải sàng lúa, ngâm nước để cho gà ăn…

Ban ngày gà nhốt bội, cứ chạng vạng tối là ông phải bắt từng con gà cho vào giỏ. Ông sợ, không ngủ giỏ thì tối muỗi chích, gà ngủ không ngon, mất sức. Thôi thì, lỡ mê thì chịu, ông thực hành đủ kiểu. Gà ốm mất kí là ông phải đi mua lươn, chặt khúc cho nó tẩm bổ. Gà gần ra trường đá, thì phải mua hột gà, lấy lòng đỏ cho nó ăn, hoặc bắt thằn lằn, nhái bầu đút miệng… cho sung độ.

Gà mới mua về thì phải ngồi cả buổi để cắt tỉa lông để dễ tắm hàng ngày. Rồi phải đi mua nghệ, mà chọn loại nghệ Tàu mới được, pha nước quết vô hông, đầu… con gà để da bóng láng. Tối đang ngủ ngon, nhưng nghe gà kêu tiếng là lạ là phải lật đật thức, coi sao.

Khổ đủ thứ! Hỏi rằng, có khi nào vợ ông ghen tị, cho là ông mê gà hơn mê vợ không? Ông Bảy cười khẩy: “Chuyện nhảm. Bả biết tự lo mà. Còn con gà, nó có biết nói năng gì đâu, không lo cho nó thì ai lo?”.

Kỹ vậy cũng đâu dễ ăn. Như mới tuần trước, ông đem con gà ô ra trường. 2 con gà mới giao chân, gà của ông bị đá trúng cựa hiểm, máu ra lênh láng, nằm thẳng cẳng. Thua gà đã bực, về gặp thằng trong xóm còn theo châm chọc: “Nhờ ông Bảy nuôi gà kỹ, cho ăn nhiều vậy nên mới trúng 1 cựa, máu nó ra quá chừng chừng”.

Nhưng ông không bỏ tính nuôi gà kỹ. “Nuôi ẩu, ra trường nó đá “rớt chân” (ra đòn yếu), trúng cựa là mau xuống sức,.. thua người ta, còn bị cười”, ông nói.

Cứ tới cử xổ (cho đá nhau nhưng không trồng cựa sắt) là cách nhau 3-4 ngày, ông phải lặn lội tìm đối thủ. Lần xổ con này, lần phải kiếm con khác để xem gà cưng hóa giải đòn đánh của từng đối thủ thế nào. Xem kỹ từng đòn thế…

Mà phần lớn dân đá gà chuyên nghiệp ở miền Tây đều nuôi gã kỹ như ông Bảy. Không lạ, bởi con gà ra trường, thắng thua quyết định đến cả túi tiền chủ nhân mà, ẩu là chết. Nhưng mỗi người có cách nuôi riêng. Có người thích nuôi trên sân đất vì sợ nếu có cát, gà ăn lẫn thì bị bệnh không tiêu hóa. Người lại nói chỉ có sân cát mới giúp gà dễ bươi, mạnh chân.

Ngoài thức ăn chính là lúa, người cho ăn thịt bò, người khác chỉ thích cho ăn cà chua, nhái bầu để bồi bổ thêm… Nhưng chung quy, ai cũng muốn gà mình sung độ, mạnh khỏe trước khi ra trận.

“Có 10 con gà đá trong nhà, xem như hết làm ăn. Chỉ lo cho… gà là hết thời gian”, ông Bảy nói.

Nhưng nếu có tiền, thì khác. Các tay chơi sẵn sàng bỏ tiền ra mướn người chăm sóc các chú gà cưng. Khi giao gà, ngoài kèm tiền mua thóc, cứ hễ gà ra trận mà thắng, thì chủ gà cho các tay nuôi mướn 10% trên tổng số tiền “sổ”, cộng thêm xác gà (con gà thua mà bên thắng được bắt). Còn thích, thưởng thêm bao nhiêu tùy lòng hào phóng của chủ gà.

Nghề chơi đá gà lắm gian nan

Không kém phần gian nan là khâu tuyển lựa gà. Ở miền Tây có những vùng danh tiếng về gà, như Chợ Lách (Bến Tre), Cao Lãnh (Đồng Tháp)… Một số tay chơi thì chuộng mua gà theo kiểu đó, tin nhau là chính, cứ gà Bến Tre, Cao Lãnh là mua, không cần xổ coi thử.

Nhưng một số dân đá gà khác lại mua gà theo “bon đá” (tạm gọi là võ công), gà đâu cũng được, quan trọng là đá hay. Người khác thì mua gà của “lò” nào may độ, con nào về đá mấy độ đầu cũng thắng là sau này sống chết cũng mua ở đó.

Cũng có người, mua gà lựa từng cái vảy chân. Chân gà mà có vảy đóng “thập cựa” là gà đâm (đá đâm đối phương rất dữ), mua liền. Rồi phải coi vảy độ, tránh vấn cán… “Vấn cán, đá ráng cũng thua”, anh Dũng, dân đá gà ở Phong Điền, Cần Thơ nói.

Hay có người lại thích màu, chỉ chuyên mua gà điều, người khác chỉ chuộng gà bông vì cho rằng màu này “mạng” lớn, ít thua ẩu.

Nói chung, đã rơi vào “nghề” này, cực nhọc trăm đường. Mà giá 1 con gà coi được đâu phải ít. Gà giờ cũng phải giá hơn 2 triệu đồng mới dám đem ra trường lớn thi thố giữa chốn “giang hồ”. Còn gà đã có tiếng, ăn nhiều độ thì vô giá.

Như anh Hùng “Dùi” ở Cái Sơn (quận Ninh Kiều, Cần Thơ), trước có con gà xám nặng 3kg, đá ăn trên 10 độ, có người trả tính ra hơn 1 cây vàng thời đó, anh cũng không bán. Hay như ở An Giang, vừa rồi có 1 đại gia dám mua con gà gần trăm triệu đồng để đem sang Campuchia quyết chiến và nghe đâu cũng… “nốc ao”.

Và nhiều người nuôi và chơi đá gà ở Bến Tre đã tạo được tiếng tăm trong giới chơi gà, chỉ chuyên nuôi gà độ cung cấp cho các đại gia ở chúng tôi và các tỉnh thành miền Tây… mà kiếm được bạc tỉ mỗi năm như chơi. Cứ mỗi con gà xuất bội là thu về 5 triệu đồng, chỉ cần mỗi năm đổ giống, nuôi bán được 200 con, coi như khỏe.

Thú Chơi Và Nghề Bẫy Gà Rừng

Trong nhịp điệu cuộc sống phát triển, khi những biệt thự vườn ngày càng nhiều, nhu cầu thú nuôi cũng cao hơn. Bên cạnh chó kiểng và những con chim ríu rít, nhiều gia chủ sành điệu có thêm sở thích chơi gà rừng. Có cung ắt có cầu, thị trường gà rừng nhanh chóng được hình thành và bắt đầu có tính chuyên nghiệp.

1. Nếu có dịp ghé chân đến những khu phố các đại gia cư ngụ như Phú Mỹ Hưng, Thảo Điền hay Biệt thự vườn Thủ Đức, dễ dàng nghe tiếng gà gáy khá lạ tai, những con gà có hình dáng khác hẳn giống nhà thường nuôi. Đó là những con gà rừng, rất đặc trưng, đuôi dài và cong, màu sắc sặc sỡ. Gà rừng không hề rẻ, loại thường cũng tiền triệu. Nếu thịt gà ở siêu thị chỉ có giá hơn 100.000 đồng mỗi ký, gà rừng cân ký sẽ giá gấp 5-7, thầm chí gấp 10.

Chủ yếu đại gia mua gà rừng để chơi. Thuở nhỏ tôi cũng từng nuôi gà, theo thói quen của người nông thôn, nên cũng có chút ít kiến thức từ chuyện ấp trứng thành gà con đến chuyện mang gà đi đá. Từ ngày định cư ở TPHCM, chẳng có thời gian quan tâm đến nữa. Đột nhiên, một hôm đẹp trời, anh bạn doanh nhân thành đạt rủ rê: “Cuối tuần xuống tệ xá của mình nghe gà gáy chơi”. Có thể thoáng qua một ý nghĩ hơi buồn cười, nhưng giữa lô nhô cao ốc nghe một tiếng gà gáy cũng thú vị. Tôi nhận lời vì nửa thấy hứng thú nửa thấy tò mò.

Tay săn Điền bên chiến lợi phẩm.

Anh bạn doanh nhân dùng hai chữ “tệ xá” là khách khí thôi, chứ biệt thự nằm ngay quận Gò Vấp, TPHCM rộng hơn 500 mét vuông. Sáng thứ bảy đẹp trời, chủ khách uống xong mấy chén trà, anh bạn doanh nhân dẫn tôi ra vườn. Nắm thóc mới ném giữa sân, đã nghe tiếng vỗ cánh sàn sạt. Từ trên ngọn cây, hai cặp cánh bay sà xuống. Chim ư? Chim gì mà to thế? Không phải, hai con gà rừng, một trống một mái.

“Quá đẹp!” – tôi buột miệng thốt lên khi nhìn thấy hai con vật nuôi ngỡ chừng rất quen thuộc kia. Anh bạn doanh nhân tỏ vẻ đắc ý: “Hai triệu rưỡi con trống, một triệu con mái. Mình thuần dưỡng cả năm rồi, bây giờ chúng chỉ sống quanh quẩn mấy cành cây quanh nhà thôi”. May mà kiềm chế kịp, bằng không tôi đã phải cảm thán “quá đắt”. Nếu có đắt là so với gà thịt, chứ còn gà kiểng cái giá ấy cũng tạm chấp nhận.

Tiếng gà rừng ở nhà anh bạn doanh nhân cứ ám ảnh tôi nhiều ngày. Quen phận làm công ăn lương, thứ gì cũng quy ra thực phẩm bỏ vào miệng, nên tôi làm sao chia sẻ được thú chơi hiện đại trong xã hội thượng lưu. Tuy nhiên, bỏ mấy ngày tìm hiểu, tôi phát hiện có không ít gà rừng đang được nuôi làm kiểng ở các biệt thự vườn.

Trường hợp thuần dưỡng để có thể thả rong gà rừng như anh bạn doanh nhân của tôi không nhiều, hầu hết người chơi đều làm lồng bằng lưới ở một góc sân để nuôi gà rừng. Ở khu vực Phú Mỹ Hưng, phía sau vị trí Hồ Bán Nguyệt biểu tượng giàu sang, tôi cũng gặp không ít đại gia có nuôi gà rừng trong khuôn viên biệt thự. Nơi đây yên tĩnh, nhiều cây xanh, bất chợt nghe một tiếng gà mà thấy xốn xang và thư thái.

2. Gà rừng ở đâu các đại gia nuôi? Dĩ nhiên, chả có ông giám đốc hay bà doanh nhân nào tự vào rừng mai phục ngày đêm bắt cho bằng được con gà đem về nuôi. Muốn mua nhanh thì lên mạng, các trang web đầy đủ các giao dịch. Gà rừng không nặng cân như gà nhà, con to nhất cũng chỉ khoảng 1kg. Chỉ cần gọi điện, vài hôm sẽ có người giao gà tận nhà. Nguồn gà rừng rất đa dạng. Gà rừng Tân Hồng – Đồng Tháp cũng có, gà rừng Bác Ái – Ninh Thuận, gà rừng Bù Gia Mập – Bình Phước, gà rừng Bảo Lộc – Lâm Đồng cũng có.

Giống gà rừng được ưa chuộng nhất là loại gà trống có tai trắng. Bởi lẽ, nhiều người vẫn tin rằng tai trắng là biểu tượng độc đáo nhất của giống gà rừng. Một tay chuyên cung cấp gà rừng tại bến xe Tân Bình sau khi bị tôi chê cặp gà rừng giá 5 triệu, đã không ngần ngại thổ lộ: “Bây giờ ngoài Bắc người ta cũng thích gà rừng tai trắng của miền Nam lắm. Mỗi cặp gà rừng chuyển ra Hà Nội bán đều trên dưới 10 triệu đồng cả”. Đấy là nói gà rừng đã trưởng thành, gà trống đã biết gáy hoặc gà mái đã kêu ổ sắp đẻ trứng. Còn những ai ít tiền muốn chơi gà rừng có thể nuôi gà con lớn chừng hơn nắm tay, giá khoảng 300.000 đồng/cặp về nhà mà nuôi.

Hiện nay, vùng ngoại ô quận 12 và Củ Chi đã có nhiều người nuôi gà rừng lấy giống. Thế hệ F1, F2 vẫn còn nguyên dáng vẻ của gà rừng, từ màu lông rất bắt mắt cho đến chân đen chì. Tuy nhiên, cái máu nghề nghiệp khiến tôi thèm khát được dòm ngó những con gà rừng nguyên sơ. Qua vài lần hẹn, Điền, một tay chuyên bẫy gà rừng ở Bảo Lộc, đồng ý cho tôi mục sở thị nghề nghiệp của anh ta. Gà rừng ở Bảo Lộc chủ yếu được bẫy ở các rẫy cà phê và các đồi trà. Gà rừng ở Bảo Lộc về nhiều vào đầu mùa xuân đến đầu mùa hè.

Mùa gà rừng vừa rồi, Điền bẫy được gần 100 con, cũng cải thiện thu nhập kha khá cho gia đình. 3 giờ sáng, trời tờ mờ sương lạnh, Điền dắt tôi đến một rẫy cà phê để săn gà rừng. Muốn bẫy gà rừng phải có dụng cụ. Cái bẫy được làm bằng dây cước và những cây sắt vuốt nhọn như đinh. Bẫy giăng trên khoảnh đất chu vi 10 mét vuông, phủ lá khô lên trên. Thế nhưng, cái bẫy chưa quan trọng bằng con trống làm gà mồi. Điền cho biết: “Gà rừng hiếm khi đến gần gà ta. Chắc vì tướng mạo tụi nó khác nhau. Gà mồi phải là gà rừng được thuần dưỡng lâu ngày đã trở nên dạn dĩ, và tiêu chí quan trọng là phải gáy thật nhiều và thật to”.

Bẫy đã giăng. Điền kéo tôi nằm sấp xuống một gốc cà phê thật xa chỗ giăng bẫy để mai phục. Gà mồi gáy liên tục. Bình minh ló dạng, bỗng nghe tiếng đập cánh ràn rạt, Điền bấm tay tôi yêu cầu yên lặng. Từ xa, trên những ngọn cây cà phê, một bầy gà rừng bay đến như những con chim dũng mãnh. Một bầy gà rừng, một con trống và ba con mái.

Thế nhưng, khi con gà mồi gáy dữ dội chỉ có con gà trống tiến đến gần. Sau một hồi dòm ngó với cặp mắt long lanh, gà rừng xông vào đá gà mồi. Quần nhau chưa được một phút, gà rừng dính bẫy, dẫy đành đạch. Thấy gà trống gặp nạn, ba con gà mái bay vút lên cây rồi chuyền đi mất hút vào rẫy cà phê bạt ngàn. Điền cười sảng khoái, bật khỏi chỗ nằm, tiến về cái bẫy.

Lần đầu tiên trong đời tôi được thấy một con gà rừng đang tự do trong môi trường cố hữu bị rơi vào tay con người. Gà rừng phản ứng bằng cách quẫy đạp rất mạnh, nhưng làm sao thoát khỏi cái bẫy. Tiếng kêu của gà rừng rất hoang dại. Còn đôi mắt gà rừng, không giống chút nào so với gà nhà, có chút gì đó vừa ngơ ngác vừa sợ hãi.

Điền bảo: “Con này lớn đây. Em đem về nuôi khoảng vài tháng cho dạn dĩ, chắc bán cũng được 2 triệu đồng”. Tôi nói đùa: “Con mồi bán bao nhiêu?”. Điền nhìn tôi dò xét, nhưng vẫn hồn nhiên kiểu người quê: “Anh muốn bẫy thì em cho mượn. Chứ con gà mồi này có người đã trả 15 triệu đồng mà em không bán đó”.

GIA QUAN

Thú Chơi Gà Rừng Chỉ Có Thể Là Đam Mê

Chơi gà bằng lòng đam mê…

Từ tò mò, chúng tôi đã tìm tới trang trại gà của anh Tô Quốc Thịnh, thôn Phước Lợi, xã Phước Thuận (Ninh Phước) để “khám phá” thêm về thú chơi khá mới mẻ này. Sau tiếng gọi của anh Thịnh, dưới giàn táo, xuất hiện chú gà rừng trống đầy dũng mãnh, những chú gà con chạy lon ton bên mẹ.

Anh Tô Quốc Thịnh (xã Phước Thuận, Ninh Phước) bên đàn gà rừng của mình.

Thoạt nhìn, chúng ta dễ nhận thấy gà rừng có nhiều điểm khác biệt so với gà nhà. Với dáng cao, thon, gọn, gà rừng chỉ nặng tối đa từ 700 gam – 1 ký. Một điểm khá thú vị là gà rừng có mặt trên của đôi cánh cong và chúng có thể bay như một loài chim. Đôi chân màu chì chắc khỏe. Đặc biệt, khi gà trưởng thành, hai tai bắt đầu trắng lên. Anh Thịnh cho biết: Gà rừng trống thường “đánh dấu” lãnh thổ bằng âm thanh. Mỗi buổi sáng, con trống cất lên tiếng gáy báo hiệu sự thống trị vùng lãnh thổ mà nó với các con mái khác đang sinh sống. Gà rừng trống đẹp lạ kỳ bởi bộ lông màu nâu đỏ nhạt kết hợp với màu đỏ và màu xanh lá đậm. Bộ đuôi dài màu xanh trông rất oai vệ. 

Vừa dẫn chúng tôi đi quanh trang trại, anh Thịnh vừa kể về cơ duyên đến với gà rừng của mình: “Năm 2010, tôi đến nhà bạn ở Tây Ninh chơi, tình cờ bắt gặp giống gà lạ, rất đẹp mắt. Lân la hỏi chuyện, tôi mới biết giống gà rừng. Qúa thích thú, tôi mua một cặp với giá 1 triệu đồng về nuôi thử. Sau gần 4 năm chăm sóc, tôi đã sở hữu trong tay trên 20 con gà rừng”. Thời gian đầu nuôi gà rừng, người chơi phải chú ý khéo léo, tỉ mỉ. Nên nuôi gà rừng con trong lồng, cách ly mặt đất 60cm, nhằm tránh chuột. Khác với gà nhà, gà rừng có khả năng miễn dịch rất cao nên hạn chế rủi ro khi dịch bệnh đến. Mỗi cặp gà trưởng thành có giá khoảng 400.000 đồng tùy vào sắc đẹp mỗi con. Riêng gà mồi có giá “nhỉnh” hơn từ 800.000 -1.000.000 đồng/con.

Cũng là một dân chơi gà rừng lâu năm, anh Phan Minh Hòa, phường Đông Hải, Tp. Phan Rang Tháp Chàm thích thú chia sẻ: Tôi nuôi gà rừng không phải vì lợi ích kinh tế, mà đơn giản chỉ vì đam mê. Tôi mê tiếng gáy của gà rừng vào mỗi buổi sáng, mê ngắm nhìn bộ lông sặc sỡ, vóc dáng hoang sơ của nó. Và càng thú vị hơn khi thấy cả đàn gà rừng ở ngay trong vườn nhà mình.

Đến thú vui bẫy gà rừng

Có “dân chơi” chịu chi tiền triệu để sở hữu một cặp gà rừng, nhưng cũng có nhiều người không có điều kiện kinh tế nên xem việc đi bẫy gà rừng về để nuôi vừa là một cách để thỏa mãn thú chơi, vừa để có thêm những trải nghiệm quý mà những người dùng tiền để mua gà không có được.

Theo kinh nghiệm của anh Thịnh, mùa bẫy gà “rộ” nhất từ tháng 5 đến tháng 7. Vào khoảng thời gian này, dân chơi bẫy gà lại í ới gọi nhau về các bìa rừng Phương Cựu, Vĩnh Hy (Ninh Hải), núi Chà Bang (Thuận Nam) hay ngược lên Phước Bình (Bác Ái), Hòa Sơn (Ninh Sơn)…để bẫy gà. Bẫy gà được bện bằng sợi thép nhỏ, dài chừng 3 cm, một đầu gắn đinh cắm xuống đất, đầu còn lại nối với đoạn ni lông thắt thòng lọng để thít chân gà khi chúng xông vào con gà mồi. Yếu tố quan trọng quyết định thành công của cuộc bẫy gà chính là con gà mồi. Gà mồi phải là gà lai thì mới dạn dĩ, đập cánh khiêu khích, dụ đối phương được.

Bẫy gà được “ém” sát đất, lẫn vào lớp lá khô, rất khó phát hiện. Mỗi lần phải đặt xung quanh gà mồi mấy chục chiếc bẫy như thế. Công đoạn cuối cùng của việc đặt bẫy là đặt chú gà mồi vào khoảng trống giữa “rừng” bẫy. Chân của chú trống này được cột bằng một sợi ni lông mảnh, một đầu gắn với cây sắt nhọn nhỏ hơn đầu đũa, cắm sâu xuống đất. Bẫy gà mang đến người chơi cảm giác hồi hộp, kiên nhẫn chờ đợi con mồi…để rồi niềm vui vỡ òa khi gà rừng dính bẫy. “Có lúc ngồi canh cả ngày cũng không có con gà rừng nào dính bẫy, có hôm may mắn lại bẫy được 2-3 con. Đường đi xa, vất vả nhưng vui nên có thời gian rãnh tôi lại cùng anh em đi bẫy gà để về nuôi”- anh Thịnh tâm sự. Càng quý hơn, dân chơi gà luôn ý thức được sự khan hiếm của gà rừng nên trong quá trình bẫy hạn chế làm gà bị tổn thương. Sau khi sở hữu được gà, người chơi tỉ mỉ chăm sóc, lai tạo giống để gà phát triển.

Đối với những người nặng lòng với làng quê, khi được nghe tiếng gà gáy, tiếng túc túc gọi bầy, tiếng chú gà trống oai hùng gọi bạn tình, bao ký ức về vùng quê yên bình như đang trở về. Càng đặc biệt hơn, khi tiếng gáy đó cứ mải miết như bản nhạc hoang sơ kéo người nghe về gần hơn với thiên nhiên, với núi rừng. Thú chơi gà rừng không chỉ thõa mãn đam mê của dân chơi, mà còn góp phần bảo tồn giống gà rừng địa phương đang có nguy cơ tuyệt chủng.

Mỹ Dung

Bạn đang đọc nội dung bài viết Thú Chơi Gà Rừng Lai Tiền Triệu Ở Miền Tây Xứ Nghệ trên website Ngayhoimuanhagiagoc.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!