Top 16 # Xem Nhiều Nhất Gà Gô Ma Thổi Đèn Là Ai / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Ngayhoimuanhagiagoc.com

Ma Thổi Đèn (Tập 7) / 2023

CHƯƠNG 40

HẮC TÌ BÀ

Trong mắt người đời, Ban Sơn Phân Giáp thuật của Ban Sơn đạo nhân sử dụng khi đổ đấu thực sâu xa huyền diệu, song mấu chốt hết thảy đều không rời xa thuyết “sinh khắc chế hóa.” Lần này vào Bình Sơn trộm mộ, chính vì trong khe núi có lắm độc trùng chướng khí nên mới đặc biệt đi tìm gà Nộ Tinh ở bản Kim Phong, trăm loài độc vật tiềm dưỡng thành hình bên sườn núi Bắc này đều không phải đối thủ của nó. Nhưng ban đêm, gà trống chỉ còn lại một nửa dũng khí, nhất thời không làm gì được con bọ cạp núi đã chui khỏi áo quan.

Bọn Gà Gô đứng cách đó mười mấy bước, thấy con bọ cạp lưng bè bụng dày đang lồng lộn điên cuồng, tả xung hữu đột mà không sao thoát được, cuối cùng bỗng co rúm lại, trên lưng nứt ra một kẽ to, từ bên trong bay lên một làn sương trắng, dập dềnh lên xuống chứ không tan ra, ba con gà trống tuy đang máu chiến, nhưng thấy con bọ cạp núi đột nhiên biến đổi khác thường cũng không khỏi kinh ngạc, không biết xảy ra chuyện gì, lập tức mạnh con nào con nấy chạy.

Gà Gô thấy lưng con bọ cạp bốc lên một làn sương trắng cổ quái cũng vội vã xua tay bảo Hồng cô nương và gã người Miêu kia lùi lại mấy bước. Gió núi khẽ thổi, đánh tan là sương trắng, lúc này vết nứt trên lưng con bọ cạp đã rộng ngoác ra như một cái mồm đen ngòm, một lũ bọ cạp con trắng lốm đốm từ bên trong bò ra, giẫy giụa thoát khỏi lưng bọ cạp mẹ, rồi tán loạn tìm đường trốn.

Bọ cạp mẹ bị rách toạc cả lưng, giống như bọc giáp rách nằm im lìm dưới đất, chắc là đã chết. Gà Nộ Tinh thấy bao nhiêu bọ cạp con trắng trắng đỏ đỏ bò ra từ lưng bọ cạp mẹ, vốn đã thiên địch khắc tinh, lẽ nào chịu bỏ qua, lập tức vỗ cánh xù lông xông vào mổ từng con một, nuốt gọn vào bụng. Hai con gà trống còn lại cũng tả xung hữu đột,trong nháy mắt đã ngốn sạch mấy chục con bọ cạp con, như gió cuốn mây bay, hết thảy đều chui vào bụng gà không sót lấy nửa con.

Người Miêu đứng bên thấy vậy liền đưa tay vỗ đầu, đoạn nói với Gà Gô: “Hóa ra bọ cạp núi chui vào áo quan là muốn nhờ âm khí để sinh con…” Độc vật ở núi Bình Sơn đều là những loài kì độc, lại quanh năm suốt tháng hít nhả dược khí trong núi, nên đều thích trốn ở những nơi âm u lạnh lẽo, đặc biệt bò cạp cái lúc sinh con lại càng tích chui vào quan tài hay phần mộ.

Quanh Lão Hùng Lĩnh vốn lưu truyền câu ngạn ngữ “Bọ cạp từ nhỏ không có mẹ,” bọ cạp núi ở đây cả đời chỉ sinh sản một lần, đẻ con đằng lưng, khi bò cạp con ra đời cũng chính là lúc bọ cạp mẹ từ giã cõi đời, bởi thế những đứa trẻ mồ côi không người thân thích trong các làng bản Tương Tây đều được sơn dân gọi là “bọ cạp con.”

Bọ cạp mẹ chui vào quan quách có xác chết vì tử khí âm u sẽ giúp nó tạm thời giảm bớt đau đớn do nứt da mà chết. Đa phần sơn dân bản địa đều biết bọc con mà bọ cạp mẹ sinh ra lúc nào cũng có ba mươi sáu con, không hơn không kém, vừa bằng số xương sườn của một bộ xương sườn, vì thế bọ cạp núi còn được gọi là “xương sườn.”

Gà Gô trước giờ chưa bao giờ từng đi qua Lão Hùng Lĩnh vùng Mãnh Động này, anh ta tuy kiến thức sâu rộng nhưng không phải điều gì cũng biết, tập tính đặc biệt của loài bọ cạp núi ở vùng này chính là một trong những điều anh ta không am tường, nghe người Miêu giải thích ngọn nguồn mới biết. Có điều Bình Sơn này lắm dược thạch quý hiếm, độc vật sinh sống trong núi hình dạng đều kì quái, sao mà biết cho hết được, chỉ cần nắm rõ thuyết sinh khắc, mang theo mấy con gà trống vào núi là ổn thỏa cả thôi.

Gà Gô thấy ba con gà trống đã ngốn sạch mấy chục con bọ cạp con, bụng no căng, tinh thần càng thêm ủ rũ, liền bảo người Miêu nhốt chúng lại vào sọt, còn anh ta và Hồng cô nương tiến lên trước kiểm tra tình hình bên trong áo quan.

Hai người xách dao súng tới bên áo quan, trước tiên kiểm tra con vượn già bị đè dưới cỗ quách. Phần đáy quách tử kim đúc tám con kì súc khiêng quan, đều mang hình dạng nửa người nửa thú, cơ thể to khỏe mình đầy vảy giáp, quái vật có vảy khiêng quan không chỉ thể hiện địa vị tôn quý của người chết trong quan, mà còn có tác dụng chống ẩm bên trong mộ thất, giúp nâng cỗ quách tử kim lên cao cách mặt đất một đoạn, phòng khi nước mưa tràn vào mộ thất không thể thoát ra ngay, quan tài gỗ bên trong cũng không bị ngâm nước.

Con vượn già toàn thân lông trắng bị cỗ quách rơi trúng, may mà phần đáy quách có quái thú khiêng quan, tạo thành khe hở giữa áo quan với mặt đật, lại thêm lá mục sau mỗi trận mưa táp gió quật, phủ lên mặt đất một lớp thảm dày êm ái, cộng với bản thân nó xương cốt chắc khỏe, trải qua đại nạn không chết, có điều thương tích cũng không nhẹ.

Gà Gô cúi xuống, xách đèn bão soi vào đấy quách, thấy con vượn già lông bạc mồm mũi chảy đầy máu tươi, bị đè chặt không thể cựa quậy, nằm im như chết.

Anh ta nghĩ bụng, con vượn già ban nãy còn động đậy, sao giờ lại bất động thế này, liền giơ chân đá vào cánh tay vượn đang thò ra. Con vượn già quả nhiên rụt tay lại tránh, hai con mắt gian xảo mở to, đảo loạn lên rồi nhe nanh ra bộ hù dọa Gà Gô, trong ánh mắt nó ngoài bảy phần sợ hãi còn ba phần độc địa.

Gà Gô thấy con vượn già lông bạc trắng, thần sắc gian xảo thì biết không phải loài lương thiện. Vạn vật trên đời sinh diệt đều theo lẽ tự nhiên, nếu sống lâu năm, màu lông nguyên bản trên thân mình tất sẽ thay đổi, từ màu tro chuyển sang màu trắng, rồi lại từ màu trắng chuyển thành màu bạc, đến giai đoạn này đã không còn là vật thường nữa, không phải tiên tất là yêu, có thể nhìn thấu lòng người.

Nghe tay người Miêu nói, bầy vượn này ở hang Vượn Trắng trên núi Bình Sơn, thường chặn đường thương khách để cướp thức ăn, đã hại chết rất nhiều mạng người, ngay cả quần áo hàng hóa cũng không chừa, khuân tất vào hang rồi giành giật với nhau, có khi mặc cả quần áo, bắt chước dáng vẻ con người, diễu qua diễu lại trong núi, quá nửa đều do con vượn lông bạc này bày trò dẫn lối.

Gà Gô thầm nghĩ thứ này cũng cùng một giuộc với con báo già ở bia cổ, rắp tâm trừ khử, định cho nó một phát đạn, xóa sổ cái tên hang Vượn Trắng. Hồng cô nương lại không tin vào chuyện lũ vượn hại người của tay người Miêu, hắn đâu có tận mắt nhìn thấy bầy vượn hại người, huống hồ con vượn già này đã bị trọng thương, có được thả ra cũng không thể sống thêm mấy ngày, cô ta bèn khuyên Gà Gô nương tay, niệm tình con vượn trắng chỉ còn chút hơi tàn mà để nó sống thêm ngày nào hay ngày nấy, hôm nay số anh em ta mất mạng đã quá nhiều, chúng ta cũng nên vì họ mà tích chút âm đức.

Gà Gô nghe cô ta nói vậy không tiện phản đối, đành bỏ ý định giết con vượn già, đằng nào nó cũng đã dở sống dở chết, tạm để lại cái mạng cho nó cũng chẳng sao, sẵn súng trong tay, muốn lấy mạng nó thì thiết nghĩ chẳng có gì khó. Giờ đại sự phải đặt lên hang đầu, khai quật lấy báu vật mới là việc gấp, nghĩ vậy anh ta bèn thu súng đứng dậy, để mặc con vượn già bị đè dưới cỗ quách nhe nanh nhe lợi, không thèm để ý đến nó nữa.

Ba người lập tức đến bên cỗ quách tử kim, nhờ ánh trăng sáng thò đầu vào trong xem xét tình hình. Lúc này trăng đã ngả bóng, ánh sáng lạnh lẽo mờ ảo rọi vào trong quan tài, chỉ thấy bên trong xác vượn và cương thi vẫn đè chồng lên nhau, bọn họ liền dùng thang rết móc xác con vượn cụt đuôi, lôi nó ra ngoài quăng dưới gốc cây đằng xa.

Cổ thây nằm ngửa trong quan bây giờ mới hiện rõ mồn một. Cương thi đời Nguyên tuy chết đã gần bảy trăm năm, ngay cả bộ áo bào tím thêu hoa mặc trên người cũng bắt đầu biến chất, nhưng diện mạo vẫn không hề thay đổi, chỉ có da thịt trên người là trương lên tím bầm cứng ngắc, tóc trên đầu bù xù che khuất nửa mặt, thân hình cao lớn hơn hẳn người thường, tuy chết mấy trăm năm rồi nhưng khí phách uy phong lẫm liệt vẫn chưa tiêu tan.

Quân đội thời Nguyên không chỉ có người Mông Cổ, mà còn tụ họp đủ trai tráng từ các nước ở sa mạc phía Bắc Tây Vực đến Cao Ly, Hán Di. Vị tướng này diện mạo màu tóc đều mang đặc điểm của người Tây Vực, duy có cái miệng ngậm chặt, hai má hơi nhô vẫn chưa tóp lại, có lẽ đang ngậm báu vật trụ nhan.

Gà Gô đương nhiên hi vọng thứ cương thi ngậm trong mồm là một viên minh châu, nhưng anh ta biết rõ, xưa nay vật trụ nhan ngậm trong mồm thi thể vương công qúy tộc phân làm ba loại: một là Trụ nhan tán, phương thuốc chống thối rữa bí truyền lấy thủy ngân làm nguyên liệu chính; hai là ngọc, bởi ngọc sinh hàn, đem miếng ngọc lạnh đẽo thành hình lưỡi người, đợi khi liệm thì đặt vào mồm người chết sẽ giúp cửu khiếu thoáng mát, thi thể không bị thối rữa; tốn kém nhất chính là minh châu Nguyệt Quang dưới đáy biển sâu, hoặc các loại trân châu quý hiếm, riêng cách ngậm tiền áp khẩu, giới quý tộc cổ đại hầu như không dùng.

Gà Gô trong lòng nghi hoặc, không đoán được đầu đuôi sự tình,chỉ còn chách vạch mồm xác chết ra xem thế nào. Đúng lúc định nhập quan phanh thây, chợt nghe sau vạt cây có tiếng sột soạt, vội ngẩng lên nhìn thì thấy một cành cây cong đang rung lên bần bật, lá rụng tơi tả, như bị ai đó lắc mạnh, nhưng thân cây đó to đến vừa một sải tay người ôm, sức mạnh thông thường sao có thể làm nó lay động?

Gà Gô ngoác mồm chửi: “Nhiễu quá, lại là lũ vượn trộm cắp kia phải không?” Chưa dứt lời đã rút khẩu súng pạc hoọc lia một vòng, chốt an toàn mở sẵn, nòng súng nhắm thẳng vào con vượn trắng nằm dưới áo quan, bụng nghĩ nếu bầy vượn còn ở bên chọc phá thì làm sao yên tâm phanh thây moi ngọc, tốt nhất là cho con vượn già ngắc ngoải này một phát cho sạch sẽ.

Thấy Gà Gô định kết liễu con vượn già, tay người Miêu bấy giờ mới nhảy dựng lên chừng hơn thước, la lớn: “Không xong rồi, lại quên béng mất chuyện quan trọng. Ông anh mộc công ơi, giờ Tý đã qua mất rồi, hôm nay là mồng mấy nhỉ?”

Gà Gô và Hồng cô nương thấy tay người Miêu biến sắc, không biết sợ hãi điều gì mà cứ như bị quỷ nhập tràng, càng không hiểu anh ta hỏi thế có ý gì, đồng thanh hỏi: “Mồng mấy cái gì cơ?”

Tay người Miêu ôm cái lồng gà vào lòng lắc lấy lắc để, cũng đã nhớ ra ngày giờ, liền bảo: “Nói để hai vị biết, vào thời khắc giao nhau giữa ngày và đêm, bọ cạp núi thường đi thành đôi, ban nãy vữa trừ khử một bọ cạp cái, quanh đây ắt vẫn còn một con đực độc hơn ẩn nấp.” Trong loài bọ cạp núi, bọ cạp đực là hung dữ nhất, hình dáng tuy nhỏ hơn con cái nhưng chất độc tiết ra lại khủng khiếp vô cùng, cực kì khó đối phó. Giờ là canh khuya, ba con gà trống vừa ăn đẫy bọ cạp con, tinh thần đều đã suy kiệt, lắc sọt thế nào cũng không chịu tỉnh.

Thấy tay người Miêu hoảng sợ, trán vã mồ hôi, Gà Gô bèn giữ lấy hắn, nói: “Hoảng gì chứ? Chỉ là một con bọ cạp thì làm được trò trống gì?”

Lúc này Hồng cô nương bỗng chỉ tay về phía gốc cây lay động đằng xa, khẽ gọi: “Mọi người xem có thứ gì trên cây thế kia?” Gà Gô và tay người Miêu nghe tiếng liền quay lại nhìn, dưới ánh trăng đêm trông rõ rành rành một con bọ cạp núi đen sì treo ngược trên cành cây cong, như một cây đàn tì bà cũ kĩ màu đen. Hễ con bò cạp khẽ cựa quậy những đốt vỏ như những chiếc lá sắt trên mình nó lại cọ vào nhau kêu ken két, dũng mãnh khác thường, không thua gì con rết sáu cánh trốn trong đơn cung.

Tay người Miêu sợ hãi nói: “Ối ông nội ơi, chính là Hắc tì bà thành tinh trong đàn bọ cạp núi Tương Tây…” Không đợi hắn nói hết câu, con Hắc Tì Bà đang treo ngược cành cây nhe nanh thò ra hai cái càng màu đỏ máu, thoăn thoắt từ trên cây bò xuống.

Bò cạp không phải loại vật tầm thường, chúng cực kì nóng nảy, lấy ví dụ một việc đòi hỏi sự cương quyết như tự sát, có người dám làm nhưng không phải ai ai cũng làm được, trong số các loại trùng độc thì chỉ có bọ cạp núi mới có khả năng tự sát. Nếu bắt một con bọ cạp nhốt vào bình thủy tinh, lấy kính núp chiếu thẳng vào nó dưới ánh mặt trời, bọ cạp đau đớn, lại không tài nào thoát khỏi chiếc bình, sẽ lập tực dùng đuối tự đâm mình rồi chết, từ đấy có thể thấy một phần bản tính tàn bạo của nó.

Con Hắc Tì Bà từ trên cây bò xuống, nhận thấy quanh cỗ áo quan có bọ cạp chết và gà trống thì bỗng trở nên điên cuồng, nỗi căm hận sục sôi khắp toàn thân, quay mòng mòng dưới gốc cây như một trận gió đen, cái cây mọc vẹo tức thì bị nó nhổ bật cả rễ, đổ rầm xuống đất. Hắc Tì Bà nhân đó liền chui tọt vào trong bụi cỏ, chỉ thấy đám cỏ xao động nhanh chóng xáp gần tới cỗ quách tử kim.

Gà Gô kêu lên: “Mày khá lắm!” Khẩu súng pạc hoọc chờ sẵn trong tay vãi ra một loạt đạn, làn mưa đạn bay rào rào khiến cả dải cỏ tốt um tùm rậm rạp, không thể biết con Hắc Tì Bà có trúng đạn hay không, hai mươi đầu đạn đã bắn sạch chỉ trong giây lát. Gà Gô dán chặt hai mắt vào đám cỏ đang xao động theo chuyển động của con bò cạp, tay thoăn thoắt thay băng đạn khác, đồng thời quát bảo gã người Miêu và Hồng cô nương mau mở sọt thả gà. Trong bụi cây có quá nhiều chướng ngại vật, đứng từ đằng xa khó lòng bắn trúng mục tiêu, chỉ có thả gà trống vây đánh trước mới là thượng sách.

Không đợi Gà Gô ra lệnh, Hồng cô nương và gã người Miêu đã tự động tung ba con gà trống đang say ngủ ra ngoài. Khổ nỗi chúng đã no nê, lại đang giữa đêm hôm khuya khoắt, dù tử địch ở ngay trước mắt vẫn không tài nào phấn chấn lao lên ra sức truy đuổi cho được. Gã người Miêu có lo cũng chỉ đành bó tay hết cách, mắt dán vào con Hắc Tì Bà đang từ trong bãi cỏ lao tới mỗi lúc một gần, chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, ôm cả ba con gà trống đang ngái ngủ, tung thẳng về phía con bọ cạp đực.

Gà Nộ Tinh bị tung lên cao đột ngột, lúc lơ lửng trên không mới choàng tỉnh dậy, cái mào đỏ chót lập tức dựng đứng, nộ khí bừng bừng, cất tiếng gáy vang, chao lượn trên không rồi đáp xuống bãi cỏ rậm, lập tức xông vào quần nhau với con Hắc Tì Bà. Gà trống không thể bay như chim, độ sải cánh và lực gân đều có hạn, duy chỉ cổ và chân là chắc chắn khỏe khác thường. Cặp móng vàng của gà Nộ Tinh quắp chặt lấy đuôi bọ cạp, dồn hết sức lực, kéo con Hắc Tì Bà xoay tròn trên đất.

Lúc này, hai con gà trống còn lại cũng lần lượt lao tới, thần thái không lẫm liệt như gà Nộ Tinh, vừa quần nhau với bọ cạp mẹ một trận đã mệt rã rời, giờ lại bỗng nhiên phải lâm trận, chúng không khỏi có chút mông lung. Một con còn chưa tỉnh hẳn liền bị Hắc Tì Bà hung bạo dùng càng cắt phăng mất đầu, đuôi bọ cạp vung lên, hất cái đầu gà máu me bay thẳng về phía tay người Miêu.

Gã ta đương khi hoảng sợ, thấy cái đầu gà đầy máu xé gió lao tới, chỉ nhìn thôi đã hoa cả mắt thì làm sao tránh nổi, may mà Gà Gô nhanh thay tinh mắt, kéo gã sang một bên, vừa hay cái đầu gà bay sượt qua mặt, suýt đâm mù mắt gã người Miêu. Chỉ nghe một tiếng “phập” vang lên, đầu gà đâm trúng vật gì đó phía sau.

「Ma Thổi Đèn: Nộ Tinh Tương Tây」 / 2023

Bài viết có tiết lộ nội dung phim, cân nhắc trước khi đọc nha mấy bồ :)))

Nộ tinh Tương Tây/Thi vương Tương Tây thuộc phần hai trong series phim Ma thổi đèn, tuy vậy thì mình nghĩ đây là phần ngoại truyện hoặc tiền truyện mở đầu cho Mô kim hiệu úy về sau. Phần phim này sẽ giải thích về lời nguyền con mắt trên người Shirley Dương, và có thể bạn đã biết, Chá Cô Tiêu chính là ông ngoại của Shirley.

Cảm xúc lúc xem phim lên xuống vô thường, lúc thì cười thật nhiều và có lúc lại buồn suýt khóc vì mọi người lần lượt hy sinh ở những thời điểm mà mình không ngờ tới. Bởi vì mình không đọc truyện nên khi xem phim cảm thấy bất ngờ quá, nếu ai đã đọc truyện rồi thì sẽ đỡ hoang mang hơn.

Trước khi đến với phim này thì mình đã xem qua vài phần Ma thổi đèn bản điện ảnh, bản của Trần Khôn, bản của Triệu Hựu Đình,… Bản của Trần Khôn thì mình không thích lắm, vì nó xoáy sâu vào tuyến tình cảm. Còn bản của Triệu Hựu Đình chả khác gì phim đánh boss quái vật ngoài hành tinh. Cho tới lúc xem phim này thì mới thốt lên là: “Mèn ơi, đây mới đúng là chất đạo mộ nè mấy bồ ơiiiiiii”. Ở Nộ tinh Tương Tây bản truyền hình, bên sản xuất không lạm dụng quá nhiều kỹ xảo. Theo mình tìm hiểu trên Baidu, đoàn làm phim có rất nhiều cảnh quay ngoại cảnh, chính vì vậy khiến cho phim trở nên chân thực hơn so với những bộ chế tác khác. Kỹ xảo dĩ nhiên là sẽ có rồi, ví dụ như đoạn đánh con rết chẳng hạn. Nhìn chung màu phim hợp với thời đại bối cảnh lúc diễn ra sự kiện ở Tương Tây.

Nộ tinh Tương Tây là đoạn hành trình giữa những kẻ xa lạ. Có thể ban đầu mỗi người đều mang đến tâm tư riêng, nhưng sau khi trải qua biến cố hay hoạn nạn, họ lại đồng lòng sát cánh cùng nhau.

Thoạt đầu xuất hiện, nhân vật Trần Ngọc Lâu sẽ khiến bạn cảm thấy anh ta hơi “hèn”. Anh sợ mất mặt trước đám đàn em thuộc hạ, toan tính được mất trước sau. Mặt khác anh cũng muốn chứng tỏ bản thân với người cha của mình. Nhưng dẫu vậy, anh là kẻ khảng khái trọng nghĩa khí, không bỏ rơi thuộc hạ lúc nguy nan (đoạn cứu Côn Luân). Và anh cũng có thiên phú về phương diện coi phong thủy, cùng với đôi mắt tinh ranh tựa như mắt mèo. Hướng phát triển của nhân vật này thuộc kiểu trải qua nguy nan để trưởng thành và dày dặn kinh nghiệm đổ đấu hơn. Trước phim này thì mình chưa coi qua phim nào của Phan Việt Minh. Phan Việt Minh không phải kiểu mỹ nam như fangirl thường hay thích, anh là diễn viên nằm ở phái thực lực. Diễn viên đối với mình không cần quá đẹp, chỉ cần khí chất tỏa ra bản lĩnh nam nhi là mình duyệt rồi. Và Phan Việt Minh anh hội tụ mọi yếu tố đó, diễn xuất có, cái duyên của nhân vật cũng có nơi anh. Trần Ngọc Lâu trong phim có 3 lần xuống mộ, 3 lần anh đều nhận những tổn thất nặng nề. Anh em trong ban bị trọng thương, tử thương rất nhiều. Có thể thấy anh khá hấp tấp khi không đủ kiên nhẫn chờ đợi nhóm Hồng cô nương – Gà Gô trở về để cùng xuống mộ một lần cả thảy. Nhưng nếu ngồi yên chờ đợi như vậy thì đã không phải là thủ lĩnh phái Xà Lĩnh.

Gà Gô, người đàn ông gánh team trong những lúc nguy nan nhất. Cả đời mang trên vai trách nhiệm đi tìm Mộc Thần Châu giải cứu bộ tộc. Có lẽ anh là người có số phận bi tráng nhất trong bộ 3 nhân vật chính. Đi tìm mộc thần châu khắp cùng trời cuối đất, hai sư đệ sư muội cuối cùng lại bỏ mạng nơi đất khách, chỉ còn mình anh cô độc. Khoảng thời gian tốt đẹp nhất với anh phải chăng là lúc đồng hành cùng Hồng cô nương, hai sư đệ sư muội, và kết giao cùng Trần Ngọc Lâu. Xét về bản lĩnh võ nghệ, mình cho rằng Chá Cô Tiêu nhỉnh hơn Lâu chủ một tí, bởi chính anh đã năm lần bảy lượt cứu Lâu chủ thoát khỏi kiếp nạn.

Giả sử, nếu như Trần Ngọc Lâu và Chá Cô Tiêu học được tài nghệ của Mô Kim hiệu úy thì số phận của họ giữa thời đại bấy giờ đã không bi kịch như vậy. Mình không phủ nhận kỳ tài của họ, nhưng ở họ thiếu đi một chút gì đó may mắn. Tuy vậy nếu như năm xưa họ dễ dàng tìm ra được thần châu thì lời nguyền đã được hóa giải và còn đâu bí ẩn để nhóm Hồ 81 đi truy lùng. Cảm khái về thời đại của họ có thể gói gọn trong vài chữ, bi tráng – vừa bi thương nhưng lại đầy tráng lệ. Thử hỏi tuổi trẻ xông pha cùng anh em bằng hữu, cùng thuộc hạ vào sinh ra tử, ai mà không sôi sục nhiệt huyết? Lang bạt khắp nơi, gặp biết bao biến cố, bao nhiêu con người đã ngã xuống bỏ mạng trong mộ thiêng. Có kẻ phải tha phương cầu thực, kẻ phải đánh đổi đôi mắt. Để rồi khi chân tay đã mỏi, tuổi già tìm đến, ngồi hoài niệm lại về một thời lẫy lừng và tưởng nhớ về những người đã ra đi. Âu cũng là một loại gian khổ đáng giá.

Nghe thì có vẻ đáng sợ là vậy nhưng phim đã giảm tải đi phần bi thương khi đan xen vào đó một vài phân đoạn đấu võ mồm đầy khôi hài.

Bên cạnh couple Lâu chủ x Chá Cô Tiêu, Chá Cô Tiêu x Hồng cô nương thì chúng ta còn có bộ đôi ngược luyến tàn tâm Hoa Mã Quải x Dương Phó quan. Ôi đôi chim cu này ngoài việc đấu mắt với nhau còn hay tâm sự trút nỗi lòng trông buồn cười lắm 😂. La soái trong phim đảm nhận phần phá game của team. Mặc dù anh chuyên lấy đá đè chân đồng đội nhưng ở đoạn cuối anh vẫn đón nhận cái chết đầy thống khoái.

Về phần nhạc phim, bài “Đèn định phong ba” do chính Phan Việt Minh thể hiện truyền tải rất đúng tinh thần của bộ phim. Từ hồi coi phim xong mình nghe không biết bao nhiêu lần. Ca từ rất hào sảng và khí khái.

“Thế giới hỗn loạn không sướng không khổTâm cao chí ngạo chỉ cần vui là được.”

“Người thắp nến, ma thổi đèn”

「Ma Thổi Đèn: Nộ Tinh Tương Tây」 – Một Đời Áo Khoác Tơi Vượt Mưa Gió Vẫn Bình Tâm / 2023

Sơ lược: Ma thổi đèn – Nộ tinh Tương Tây (鬼吹灯 – 怒晴湘西)Chủ diễn: Trần Ngọc Lâu (Phan Việt Minh), Chá Cô Tiêu (Cao Vỹ Quang), Hồng cô nương (Tân Chỉ Lôi), cùng các diễn viên khác.Thời lượng: 21 tậpCông chiếu: 21/01/2019 trên Tencent VideoĐiểm Douban: 7.2/10.0

Warning: Bài viết có tiết lộ nội dung phim, cân nhắc trước khi đọc nha mấy bồ :)))

Nộ tinh Tương Tây/Thi vương Tương Tây thuộc phần hai trong series phim Ma thổi đèn, tuy vậy thì mình nghĩ đây là phần ngoại truyện hoặc tiền truyện mở đầu cho Mô kim hiệu úy về sau. Phần phim này sẽ giải thích về lời nguyền con mắt trên người Shirley Dương, và có thể bạn đã biết, Chá Cô Tiêu chính là ông ngoại của Shirley.

Cảm xúc lúc xem phim lên xuống vô thường, lúc thì cười thật nhiều và có lúc lại buồn suýt khóc vì mọi người lần lượt hy sinh ở những thời điểm mà mình không ngờ tới. Bởi vì mình không đọc truyện nên khi xem phim cảm thấy bất ngờ quá, nếu ai đã đọc truyện rồi thì sẽ đỡ hoang mang hơn.

Trước khi đến với phim này thì mình đã xem qua vài phần Ma thổi đèn bản điện ảnh, bản của Trần Khôn, bản của Triệu Hựu Đình,… Bản của Trần Khôn thì mình không thích lắm, vì nó xoáy sâu vào tuyến tình cảm. Còn bản của Triệu Hựu Đình chả khác gì phim đánh boss quái vật ngoài hành tinh. Cho tới lúc xem phim này thì mới thốt lên là: “Mèn ơi, đây mới đúng là chất đạo mộ nè mấy bồ ơiiiiiii”. Ở Nộ tinh Tương Tây bản truyền hình, bên sản xuất không lạm dụng quá nhiều kỹ xảo. Theo mình tìm hiểu trên Baidu, đoàn làm phim có rất nhiều cảnh quay ngoại cảnh, chính vì vậy khiến cho phim trở nên chân thực hơn so với những bộ chế tác khác. Kỹ xảo dĩ nhiên là sẽ có rồi, ví dụ như đoạn đánh con rết chẳng hạn. Nhìn chung màu phim hợp với thời đại bối cảnh lúc diễn ra sự kiện ở Tương Tây.

Nộ tinh Tương Tây là đoạn hành trình giữa những kẻ xa lạ. Có thể ban đầu mỗi người đều mang đến tâm tư riêng, nhưng sau khi trải qua biến cố hay hoạn nạn, họ lại đồng lòng sát cánh cùng nhau.

Thoạt đầu xuất hiện, nhân vật Trần Ngọc Lâu sẽ khiến bạn cảm thấy anh ta hơi “hèn”. Anh sợ mất mặt trước đám đàn em thuộc hạ, toan tính được mất trước sau. Mặt khác anh cũng muốn chứng tỏ bản thân với người cha của mình. Nhưng dẫu vậy, anh là kẻ khảng khái trọng nghĩa khí, không bỏ rơi thuộc hạ lúc nguy nan (đoạn cứu Côn Luân). Và anh cũng có thiên phú về phương diện coi phong thủy, cùng với đôi mắt tinh ranh tựa như mắt mèo. Hướng phát triển của nhân vật này thuộc kiểu trải qua nguy nan để trưởng thành và dày dặn kinh nghiệm đổ đấu hơn. Trước phim này thì mình chưa coi qua phim nào của Phan Việt Minh. Phan Việt Minh không phải kiểu mỹ nam như fangirl thường hay thích, anh là diễn viên nằm ở phái thực lực. Diễn viên đối với mình không cần quá đẹp, chỉ cần khí chất tỏa ra bản lĩnh nam nhi là mình duyệt rồi. Và Phan Việt Minh anh hội tụ mọi yếu tố đó, diễn xuất có, cái duyên của nhân vật cũng có nơi anh. Trần Ngọc Lâu trong phim có 3 lần xuống mộ, 3 lần anh đều nhận những tổn thất nặng nề. Anh em trong ban bị trọng thương, tử thương rất nhiều. Có thể thấy anh khá hấp tấp khi không đủ kiên nhẫn chờ đợi nhóm Hồng cô nương – Gà Gô trở về để cùng xuống mộ một lần cả thảy. Nhưng nếu ngồi yên chờ đợi như vậy thì đã không phải là thủ lĩnh phái Xà Lĩnh.

Gà Gô, người đàn ông gánh team trong những lúc nguy nan nhất. Cả đời mang trên vai trách nhiệm đi tìm Mộc Thần Châu giải cứu bộ tộc. Có lẽ anh là người có số phận bi tráng nhất trong bộ 3 nhân vật chính. Đi tìm mộc thần châu khắp cùng trời cuối đất, hai sư đệ sư muội cuối cùng lại bỏ mạng nơi đất khách, chỉ còn mình anh cô độc. Khoảng thời gian tốt đẹp nhất với anh phải chăng là lúc đồng hành cùng Hồng cô nương, hai sư đệ sư muội, và kết giao cùng Trần Ngọc Lâu. Xét về bản lĩnh võ nghệ, mình cho rằng Chá Cô Tiêu nhỉnh hơn Lâu chủ một tí, bởi chính anh đã năm lần bảy lượt cứu Lâu chủ thoát khỏi kiếp nạn.

Giả sử, nếu như Trần Ngọc Lâu và Chá Cô Tiêu học được tài nghệ của Mô Kim hiệu úy thì số phận của họ giữa thời đại bấy giờ đã không bi kịch như vậy. Mình không phủ nhận kỳ tài của họ, nhưng ở họ thiếu đi một chút gì đó may mắn. Tuy vậy nếu như năm xưa họ dễ dàng tìm ra được thần châu thì lời nguyền đã được hóa giải và còn đâu bí ẩn để nhóm Hồ 81 đi truy lùng. Cảm khái về thời đại của họ có thể gói gọn trong vài chữ, bi tráng – vừa bi thương nhưng lại đầy tráng lệ. Thử hỏi tuổi trẻ xông pha cùng anh em bằng hữu, cùng thuộc hạ vào sinh ra tử, ai mà không sôi sục nhiệt huyết? Lang bạt khắp nơi, gặp biết bao biến cố, bao nhiêu con người đã ngã xuống bỏ mạng trong mộ thiêng. Có kẻ phải tha phương cầu thực, kẻ phải đánh đổi đôi mắt. Để rồi khi chân tay đã mỏi, tuổi già tìm đến, ngồi hoài niệm lại về một thời lẫy lừng và tưởng nhớ về những người đã ra đi. Âu cũng là một loại gian khổ đáng giá.

Nghe thì có vẻ đáng sợ là vậy nhưng phim đã giảm tải đi phần bi thương khi đan xen vào đó một vài phân đoạn đấu võ mồm đầy khôi hài.

Bên cạnh couple Lâu chủ x Chá Cô Tiêu, Chá Cô Tiêu x Hồng cô nương thì chúng ta còn có bộ đôi ngược luyến tàn tâm Hoa Mã Quải x Dương Phó quan. Ôi đôi chim cu này ngoài việc đấu mắt với nhau còn hay tâm sự trút nỗi lòng trông buồn cười lắm 😂. La soái trong phim đảm nhận phần phá game của team. Mặc dù anh chuyên lấy đá đè chân đồng đội nhưng ở đoạn cuối anh vẫn đón nhận cái chết đầy thống khoái.

Về phần nhạc phim, bài «Đèn định phong ba» do chính Phan Việt Minh thể hiện truyền tải rất đúng tinh thần của bộ phim. Từ hồi coi phim xong mình nghe không biết bao nhiêu lần. Ca từ rất hào sảng và khí khái.

“Thế giới hỗn loạn không sướng không khổTâm cao chí ngạo chỉ cần vui là được.”

«Người thắp nến, ma thổi đèn»

Bình chọn

Chia sẻ:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Đằng Sau Các Trường Gà Ở Campuchia Ai Mới Là Chủ? / 2023

Đằng sau các trường gà ở Campuchia ai mới là chủ. Rất nhiều casino ở Campuchia nhưng chủ, người lập lên lại chính là người Việt. Và hơn cả người chơi cá độ cũng hầu hết toàn là người Việt. Công an vùng biên thừa biết rõ ràng chủ các Casino đó là ai nhưng không làm gì được vì họ không hề vi phạm luật.

Đến hơn 2 giờ chiều thì Tư Li đến cùng mấy tay xe ôm. Sau khi chung đủ mỗi người 250.000 đồng, chúng tôi lên xe bắt đầu hành trình.

Khi qua khỏi khu vực đường biên, tôi hỏi Tư Li sao không nộp tiền mà vẫn qua được. Tư Li vừa lái xe vừa nói: “Ca trực chốt ghi lại hết các xe, không thiếu một người. Chiều lại nộp thiếu một người thì hôm sau bị bố ráp liền”.

Khi trở về, chúng tôi thong dong đi qua cửa khẩu mà không hề bị kiểm tra người hay hàng hóa, tiền bạc.

Casino ngoại, chủ nội!

Gọi là casino nhưng đây chỉ là một sòng bạc dã chiến. Trường đá gà cựa sắt Campuchia là khu nhà tiền chế hình tròn bằng khung sắt lợp tôn. Bao quanh “bồ” (vòng tròn thả gà đá) là những dãy ghế ngồi khung sắt có bốn bậc từ cao xuống thấp như kệ bày hàng. Bên cạnh trường gà là một căn nhà cấp bốn rộng khoảng 200 m2, bên trong bày 10 bàn chơi tài xỉu và bài cào hai lá. Bốn chiếc máy lạnh đang chạy rì rì mà vẫn nóng hầm hập.

Theo những con bạc sành sỏi, chủ sòng bạc và trường gà này tên Trào – một Việt kiều có cổ phần trong một casino khu vực huyện Bavet, tỉnh Svây Riêng, Campuchia (bên kia cửa khẩu quốc tế Mộc Bài). Cách nay hơn năm năm, Trào đã chi hơn 2 tỉ đồng để “chạy” thủ tục thuê đất khu vực đường biên huyện Rồ mở trường gà. Ăn nên làm ra, Trào đã nở nồi thêm sòng bạc. Có lúc phía Campuchia đã cấm sòng bạc này hoạt động. Trào đã phải chạy vạy tiền tỉ và mỗi tháng phải nộp 60.000 USD để sòng bạc được hoạt động trở lại.

Sau một thời gian ngắn tái hoạt động, Trào đã móc mối những dân anh chị từ Việt Nam sang cho thuê lại. Hiện nay casino này có đến bảy ông chủ từ Việt Nam. Các ngày thứ Hai, Tư, Sáu do Tám Th. (Mộc Hóa), Út T. (Bến Lức) và một số “cổ đông” như V., Đ. (Mộc Hóa) điều hành.

Đặc biệt, sòng bạc huyện Rồ vào các ngày thứ Hai, Tư, Sáu đông nghịt khách máu me cờ bạc. Một con bạc giải thích: “Khách đông là do Út T., Tám Th. “chơi sạch”, không “làm độ” (không dùng các thủ thuật phá gà – PV) và chịu đánh lớn”. Vào thứ Ba và thứ Năm hằng tuần, casino huyện Rồ được ông H. (còn gọi là H. Râu) và BC (đàn em của Năm Cam trước đây) từ chúng tôi thuê. Riêng H. Râu bao sòng casino cả ngày thứ Bảy. Ngày Chủ nhật thì do BL ở Củ Chi.

Chân dung bảy “ông trùm”

Theo một cán bộ công an, Út T. quê Bến Lức, có anh là cán bộ cấp đầu ngành của tỉnh Long An. Út T. có cả một “kho” gà nòi ở lộ Đốc Tơ, cập quốc lộ 1A với hàng trăm gà nòi chuyên đá độ tuyển từ Đồng Tháp. Cũng tại Bến Lức, Út T. có ba trường gà hoạt động thường xuyên từ nhiều năm nay, chưa từng bị xử phạt.

Tám Th. tuổi quá ngũ tuần, tướng cao ráo, đôi mắt một mí lì lợm, quê Mộc Hóa, nổi danh trong giới cờ bạc từ Long An tới tận Đồng Nai, Bình Dương vì nhiều phen ôm gà phiêu bạt cáp độ. Lúc lên đời đi xế hộp, có lúc trắng tay trốn nợ. Sau một lần bị Công an huyện Mộc Hóa phạt cải tạo tại chỗ, Tám Th. càng có thêm “số má”. Thuê lại sòng bạc Kôngpông-Rồ, Tám Th. giàu lên nhanh chóng cùng lúc với hàng trăm người ở các huyện Đồng Tháp Mười tán gia bại sản. Trong những “ông chủ” Việt ở casino Kôngpông-Rồ quê Mộc Hóa còn có V. và Đ., cũng là dân cờ bạc chuyên nghiệp nhưng vốn liếng và “số má” còn thấp cơ hơn Tám Th.

H. Râu quê Củ Chi (TP.HCM) nhưng lại nổi danh ở Bình Dương, là chủ doanh nghiệp và nổi tiếng ở sòng bạc Kôngpông-Rồ là “ông chủ ngày thứ Bảy”. H. Râu nổi tiếng bởi sự “chơi đẹp”. Khi con bạc cạn túi, H. Râu sẵn sàng cho mượn tiền, lãi trả ngay trong ngày 20% cộng 20% “tiền xâu” thắng độ. Con bạc trắng tay không có tiền trả, H. Râu chỉ giữ người đòi tiền, không có tiền thì giao… sổ đỏ cũng được. H. Râu còn nổi danh bởi hùn với một đàn em Năm Cam tên BC cùng bao sòng casino huyện Rồ ngày thứ Ba và thứ Năm. BL là dân Củ Chi, một tay cờ bạc chuyên nghiệp.

Ông Lê Công Trưởng Công an huyện Mộc Hóa: Đã đưa ra kiểm điểm trước dân

Việc người dân sang Campuchia đánh bạc và thuê sòng bạc tổ chức đánh bạc là tình trạng nhức nhối. Các sòng bạc trên đất Campuchia nói chung và casino huyện Rồ nói riêng chỉ cho người nước ngoài vào đánh bạc. Ở sát đường biên heo hút này thì người nước ngoài chỉ có người Việt. Nhiều người dân địa phương và các tỉnh thua bạc phá sản, làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự. Chúng tôi đã tích cực phối hợp với các đơn vị biên phòng để ngăn chặn nhưng họ đi công khai bằng đường cửa khẩu Bình Hiệp hoặc đi lén lút bằng nhiều con đường và hoạt động cờ bạc bên kia biên giới nên rất khó xử lý. Đối với người dân địa phương, nhiều trường hợp vượt biên giới đánh bạc đã được đưa ra kiểm điểm trước dân. Điển hình mới đây là Năm Vấn, ngụ thị trấn Mộc Hóa.

Ba tháng một lần chúng tôi mời lãnh đạo huyện Rồ và các địa phương Campuchia sang Mộc Hóa họp giao ban để nắm tình hình, góp phần quản lý người dân qua bên kia biên giới.

Không thể xử lý hành vi tổ chức đánh bạc ở nước ngoài

Hành vi của mọi công dân Việt Nam ra nước ngoài hoạt động được xem xét theo pháp luật của nước sở tại, không thể áp dụng pháp luật trong nước để xử lý. Theo đó, việc người Việt Nam sang Campuchia đánh bạc không thể áp dụng pháp luật Việt Nam để xử lý. Tương tự, người Việt Nam sang Campuchia thuê sòng bạc cũng không thể xử lý họ về tội tổ chức đánh bạc. Trong trường hợp này, cần xét đến việc họ đã đầu tư trái phép ra nước ngoài. Nhưng với hành vi đầu tư trái phép ra nước ngoài, pháp luật Việt Nam vẫn chưa có quy định điều luật áp dụng.

Nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=162472