Top 12 # Xem Nhiều Nhất Truyen Than Ke Ga Noi Mới Nhất 5/2023 # Top Like | Ngayhoimuanhagiagoc.com

Nam Ga Noi Chuyen Ga

Con gà đã từ lâu quen thuộc với người Việt Nam. Gà là vật nuôi để góp phần cải thiện cuộc sống của nhà nông . Nhờ có Gà mà nhà nông có được đồng vô đồng ra giúp việc chi tiêu cho gia đình những lúc khó khăn cần được tháo gỡ. Gà góp phần đắc lực trong các bữa tiệc tùng, liên hoan, giỗ chạp thêm sôm tụ.Thịt gà hình như không thể thiếu trong ngày trọng đại như cưới hỏi, cúng bái, gặp gở người thân. Ăn thịt gà vừa ngon, vừa bổ, lại không bị hại với người có cholesterol cao.

Ở Việt Nam, gà được nuôi từ rất lâu, nơi nào cũng nuôi gà và nuôi rất dẽ. Gà không kén thức ăn, chủ yếu là ngũ cốc như thóc gạo, bắp đậu, chúng cũng tự đào bới tìm kiếm thức ăn như giun dế, cào cào…gà lớn nhanh và đẻ nhiều trứng . Có nhiều loại gà được nuôi dưỡng ớ nước ta song phổ biến là các loại gà sau đây:

Là loại gà từng xuất hiện trong truyền thuyết Sơn Tinh – Thủy Tinh, là một trong những lễ vật thách cưới của Công chúa Mỵ Nương. Gà Chin Cựa, ai cũng nghĩ không có trong thực tế, ít ai biết rằng, đây là một giống gà đặc sản có thật, được nuôi tại nhiều thôn bản thuộc xã Xuân Sơn, huyện Tân Sơn của vùng đất tổ Phú Thọ.

Giống gà này có kích cỡ nhỏ, thường không quá 1,5kg, mào đỏ tươi như máu, đuôi cong vút tựa cầu vồng và rất mảnh. Chúng có đặc điểm chân to, chắc và mọc đều 3, 4 cựa mỗi bên. Mỗi cựa dài, ngắn khác nhau, mọc nối theo hàng. Đặc biệt, cựa trên cùng hoàn toàn chỉ là sừng, cong vút như lưỡi câu liêm hay nanh lợn độc.

Gà có đầy đủ chín cựa thì hiếm vô cùng. Từ xưa đến nay, số gà có đủ chín cựa chỉ đếm được trên đầu ngón tay và nhà nào sở hữu gà chín cựa thì chả khác nào có được con gà bằng vàng ròng. Với con gà đủ chín cựa, gia chủ có thể phát giá thoải mái, đại gia nào có thú sưu tầm của lạ, sẽ sẵn sàng mua với bất kỳ giá nào.

Thịt gà 9 cựa có mùi vị rất đặc biệt mà khó diễn tả bằng lời. Thịt thường được đặt trên mẹt tre hấp cách thủy, ăn cùng bánh dầy như một món ăn đặc trưng của miền đất Tổ.

2-Gà Đông Cảo (hay Đông Tảo)

Là loại gà quý hiếm của Việt Nam, do dân làng Đông Tảo (huyện Khoái Châu, Hưng Yên) tuyển chọn, thuần dưỡng từ lâu đời. Tương truyền đây là của ngon vật lạ cúng tiến Vua Chúa thời xưa. Vua Chúa thời nào cũng vậy, toàn được thưởng thức các của ngon, vật hiếm.

Gà Đông Cảo trưởng thành, thường nặng từ 5-7 kg/con, đầu hình gộc tre, thân giống con cóc, cánh như hai con trai úp, đuôi như nơm úp cá, mào mâm xôi, da đỏ chót, cơ bắp cuồn cuộn, đặc biệt là có chân to sần sùi như chân voi.

Giống gà này đòi hỏi kỳ công chăm sóc và khó nuôi. Gà càng già càng quý, thịt ăn thường có mùi vị thơm ngon đặc trưng không lẫn với bất kỳ loại gà nào. Một con gà Đông Cảo to thường được chế biến 7- 10 món như luộc, nấu đông, xáo măng, quay chảo, nướng lá chanh…

Nhưng có lẽ, thơm ngon nhất, độc đáo nhất là món ngon từ cặp chân voi mà người sành ăn ví von là món “vảy rồng hầm thuốc bắc”: Lớp vảy dày khi hầm vẫn giữ được độ sần sật, không bị mềm nhũn. Khi hầm thuốc bắc, đầu bếp thường ninh luôn hai hòn “ngọc kê” của chú gà trống để nước hầm được thơm ngọt.

Thôn Lạc Thổ thuộc thị trấn Hồ của tỉnh Bắc Ninh là nơi bảo tồn một loại gà khổng lồ quý hiếm, đó là gà Hồ, giống gà nổi tiếng được dùng để tiến Vua một thời. Là một giống gà có thể trọng to lớn, gà Hồ có thể nặng tới 10kg/con khi trưởng thành.

Các điểm đặc trưng khác của gà Hồ là có ức đỏ tươi trụi lông, phao câu rất ngắn và chĩa thẳng lên trời , thay vì mọc ngang như các giống gà khác.

Người thôn Lạc Thổ coi gà Hồ là một báu vật nên không kinh doanh giống gà này. Họ nuôi gà Hồ như nuôi linh vật trong nhà và đem làm quà trong những dịp hiếu hỷ hay lễ, Tết. Tuy vậy, gà Hồ đã được nhân nuôi tại một số cơ sở ngoài thôn, dù nhiều người cho rằng chất lượng không thể bằng gà Hồ trên đất Lạc Thổ.

Dù to lớn nhưng thịt gà Hồ không nhạt nhẽo giống như gà công nghiệp mà ngược lại có mùi thơm kỳ lạ và vị ngọt dịu khó quên, vừa mềm, vừa dai, ăn mãi không chán.

Gà Mía có ở vùng đất cổ Đường Lâm (Hà Nội).Gà Mía là giống gà được dùng làm lễ vật dâng thần thánh, cung tiến Vua Chúa ngày xưa, và sau này là nét văn hóa ẩm thực độc đáo của địa phương.

Giống gà này có đầu nhỏ, mình vuông; lúc còn nhỏ, da có màu đỏ au như trái gấc chín nhưng khi nuôi đạt trọng lượng khoảng 2 kg trở lên, da chuyển sang màu vàng. Gà trống trưởng thành nặng từ 5 – 6 kg, gà mái nặng từ 2,7 – 3,2 kg.

Khi trưởng thành ở má ngoài chân gà trống có một vệt màu đỏ từ trên xuống đến ngón chân trông giống như sợi chỉ.

Thịt gà Mía thơm ngon, được nhiều người tiêu dùng ưa chuộng. Nếu lần đầu tiên được thưởng thức gà Mía, sẽ khó ai có thể quên được vị ngọt, đậm đà dai thịt chứ không mềm, nhũn như gà công nghiệp và cũng không dai quá như gà ta, mà dai mềm, thơm thịt, chỉ ăn một lần là nhớ mãi.

Từ xa xưa, gà Tò từng được biết đến như một loại gà “tiến vua” nổi tiếng của vùng quê Quỳnh Phụ (Thái Bình). Trải qua hai cuộc chiến tranh, giống gà quý hiếm này đã gần như bị tuyệt chủng. Trong vài năm năm trở lại đây, nhờ những nỗ lực của Viện Chăn nuôi Quốc gia mà giống gà này đã được nhân giống trở lại.

Đặc điểm ngoại hình gà Tò có thân hình chắc, khoẻ, chân cao. Gà mái trưởng thành có lông màu đỏ pha lẫn màu vàng đen, nặng 2,2 – 3kg/con. Gà trống trưởng thành cao to, lông màu đỏ tía, chân cao, nặng 4 – 5kg.

Đặc trưng của gà Tò thuần chủng là có lông suốt từ khuỷu chân xuống, gọi là “lông quần”. Phía sau gối gà trống có thêm một chòm lông như đuôi quạ, gọi là “lông gối”. Không có lông chân thì không phải là gà Tò.

Vì gà Tò có thịt ngon và rất quý hiếm nên chúng luôn được các nhà hàng sang trọng ở các thành phố lớn hoặc các khách hàng khá giả săn tìm mua hoặc đặt hàng định kỳ. Ngoài ra nhiều người cũng săn lùng chúng để nuôi làm cảnh hoặc gà chọi.

6-Gà Tây, còn có tên gà Lôi (tên khoa học Meleagris Gallopavo), có nguồn gốc từ gà Tây rừng sống ở Bắc Mỹ và Mêxicô. Trước đây, người Đà Lạt rất xa lạ với loại gà to lớn, trông khác thường, có nguồn gốc hoang dã; nhưng hiện nay, loại gia cầm này được nhiều người biết đến gắn với tên một tỷ phú nông dân có biệt danh: “Hải gà Tây”…

7-Gà Nòi- Gà người ta nuôi cá độ, chính là giống gà tốt. Tuy nhiên đề có một loại gà đá thật sự, việc chăm sóc vô cùng quan trọng, nhất là việc cho ăn .

Khi Gà bắt đầu vào chế độ chiến phải tuyệt đối cẩn thận và lưu ý đến thức ăn của gà. Thóc (Lúa) hạt đãi sạch vỏ chấu sau đó ngân với nước từ 8 – 12 giời rồi xả nước để ráo, trộn thóc với men tiêu hóa và các loại viatamin khoáng chất mua tại hiệu thuốc thú y theo liều lượng chỉ dẫn gà ăn. Nước uống ngày cho gà uống 2 lần vào buổi sáng và buổi tối trước khi gà đi ngủ, mùa đông không cho uống nước vì trong thóc ngâm đã có lượng một nước nhất định. Khi đã cho gà vào chế độ chiến rồi là tối kỵ có mỡ thừa và trong cơ thể nhiều nước. Sáng sớm cho gà ăn thóc đến chiều cho ăn rau xanh hoặc giá đỗ, tối trước khi đi ngủ cho gà ăn thóc xong thì cho gà uống nước để sáng ra tiêu hóa hết thóc trong bầu diều. Một tuần cho gà uống 2 – 3 viên thuốc bổ nhóm B như là viên nén tổng hợp, thêm ít thịt cá nấu chín (Chú ý tránh cho ăn nhiều quá làm gà tăng cân) và một vài nhánh tỏi tươi giúp cho gà tiêu hóa tốt cũng như tránh được gió má. Giá của những con gà chiến thường rất cao từ một hai triệu đến hàng chục triệu đống.

Gà Đòn hay còn gọi là gà không cựa, hoặc cựa mọc không dài, chỉ lú ra như hạt bắp, là loại gà cổ trụi, chân cao, cốt lớn dùng để đá chân trơn hoặc bịt cựa. Gà Đòn được chia ra hai loại rõ rệt. Đó là loại gà mã lại (còn gọi mã mái) và gà mã chỉ. Gà này lớn con được dùng theo thuật đá đòn bịt cựa. Danh từ “gà đòn” phát xuất từ miền Trung đựơc dùng để gọi riêng loại gà đá đòn bằng quản và bàn chân. Ngày nay danh từ gà đòn đã được công chúng dùng một cách rộng rãi để gọi chung các loại gà nòi đấu ở trường gà đòn trong đó có những loại gà miền nam có cựa dài và biết xử dụng cựa.

Ở miền Trung, đá gà là thú tiêu khiển của người lam lũ, khi hết mùa đồng áng mới bắt tay vào việc chơi gà. Bởi lẽ tiền bạc khó kiếm nên dân miền Trung thích chơi gà đòn, – một độ dầu ăn hay thua cũng kéo dài suốt mấy giờ đồng hồ, có khi suốt ngày. Vì chuyên về gà Đòn nên dân miền Trung tuyển chọn cản gà khiến gà bị nín cựa, mọc chậm và ngắn. Nếu con nào có cựa mọc dài cũng sẽ bị cưa hoặc mài ngắn. Khi cựa mới lú cũng bị chủ gà bấm cựa khiến cựa bị tầy đầu, không lú ra đựơc.

Nói chung thì lối đá của gà Đòn khác hẳn gà Cựa. Gà Đòn dùng quản và bàn chân để quất. Gà Cựa thì dùng cựa để đâm. Cựa của gà đòn có gốc to và mọc rất chậm so với gà cựa. Gà Đòn chín tháng tuổi thì cựa cũng chỉ bằng hạt bắp.

9-Gà Cựa là lọai gà nhỏ và nhẹ hơn với bô lông phát triển đầy đủ và có cựa bén nhọn và dài. Gà cựa phát xuất từ miền Nam và được đa số người miền Nam yêu chuộng đá gà theo lối gà cựa. Nghệ thuật chơi gà cựa không được phổ thông ngòai miền Trung Phần và Bắc Phần. Theo truyền thống xa xưa thì gà cựa được thả cho đá với cựa tự nhiên mọc ra nhưng ngày nay các tay chơi đá gà cựa đã biến hóa và tháp cựa căm (cựa nhọn làm bằng căm xe), hay cựa dao cho các trận gà sanh tử. Những đặc điểm khác của gà cựa cũng khác nhiều khi so với gà Đòn

10- Gà Công Nghiệp

Là loại gà được nhập vào nước ta trong những năm gần đây như gà Lơ Go , gà Tây, gà Tam Hoàng.. những loại gà này to con, ăn nhiều chủ yấu là cám công nghiệp , lớn nhanh nhưng thịt không ngon bằng giống gà bản địa

Người ta nuôi gà để bán lấy tiền trang trải cho cuộc sống và để lấy trứng, làm thịt. Trong thời kỳ kinh tế khó khăn của những năm 80-90, nhà nhà đều nuôi loại gà Lơ Go để lấy thịt và lấy trứng, nếu nuôi tốt gà Lơ Go cho tỷ lệ đẻ trứng trên 80%. Trong các bữa tiệc tùng, giỗ chạp không thể thiếu thịt gà. Thịt gà được người ta chế biến ra nhiều món như thịt gà luộc, xé phay, gà gán, gà rô ti, nấu cháo….Nghe nói có đầu bếp chế biến ra từ 15 đến 19 món ngon từ một con gà. Toàn bộ con gà người ta đều sử hết, hầu như không bỏ tý nào. Lông gà để làm chổi, lòng gà để chế biến các món xào, xương thịt để ăn hay nấu cháo. Thịt gà ăn mát, bổ dưỡng, người bị cholesterol cao ăn thịt gà không sao.

Xem Vay Ga Noi Hay

Navigation

Xem vảy gà chọi

Cách Xem Vảy Gà Chọi, Gà Đá Bến Tre, Xem Chi Tiết Gà Đá Bến Tre Tại Www.gadabentre.com

Xem vảy gà chọi: Vảy độ, hàng kẽm

Chia sẻ cách xem vảy gà nòi phần 1

Vừa là vũ khí để hạ gục đối phương. Vì thế, chân phải cứng cáp, khỏe mạnh không dị tật mới có thể đáp ứng được yêu cầu của các sư kê. Nếu gà chọi không có hàng Kẽm hoặc khi xem ngón thới gà chọi hay cách xem móng chân gà chọi mà có điều gì khác thường không thuộc vào các dị tướng của Linh Kê, Thần Kê thì nên loại bỏ. Ngoài ra, nhận định về hình dạng của đôi chân cùng rất cần thiết để biết được lực đá và một phần lối đá của các chiến kê. Sau đó mới là cách xem vảy gà tốt xấu ra sao.

Ngoài đặc điểm chân gà phải khô và không có búng thịt thì còn có các tiêu chí chọn chân như:. Sau khi thực hiện xong kỹ thuật xem chân sẽ đến quá trình xem vảy gà chọi để chọn lọc. Vảy có nhiều hình dạng và cấu tạo khác nhau. Dựa vào đó mà các sư kê có thể phân biệt được gà tốt – xấu, đòn hay – dở.

Một số vảy gà đá được nhiều người đam mê gà đá săn lùng thường là:. Là hai vảy thuộc vào hàng quách đóng sát nhau, đầu nhọn cùng đâm thẳng vào cựa. Chiến kê sở hữu vảy song phủ đao chuyên dùng cựa để đâm chém vào chỗ hiểm của gà địch. Cùng biệt tài di chuyển linh hoạt, xuất đòn nhanh, trả đòn lẹ.

Đặc biệt gà song đao bản lĩnh kiên cường, chiến đấu tới giây phút cuối cùng mà không bao giờ bỏ chạy. Là loại vảy rất nhỏ ở giữa hàng thới và hàng nội.

Các vảy nhỏ đó có màu đó thì gọi là tiểu son, còn lấm tấm thì gọi là tấm son. Loại gà có vảy tiểu son được đánh giá là những ác tinh đâm cựa. Với khả năng đá đòn ác liệt, hiểm độc khó có gà nào sánh được. Vảy gà gạc thập được hợp thành từ 4 vảy sát nhau tạo thành một dấu thập được đóng ngang với vị trí cựa.

Vảy gạc thập mà xuất hiện với chiến kê đá cựa thì cực kỳ tốt. Lối đá sỏ ngang giỏi khiến đối thủ không kịp trở tay, chết trong nháy mắt.

Nhật Thới là vảy hình chữ nhật to nằm ở hàng thới cách hai vảy so với móng. Gà có vảy nhật thới thuộc hàng quý hiếm, không dễ tìm được. Liên Giáp Nội: Hai vảy ở hàng Quách dính lại thành một vảy to.

Nếu sát ngay cựa có hình giống miệng rồng gọi là Hàm Long, giống miệng cọp gọi là Hổ Khẩu. Nếu có hình tròn gọi là Nhật Thần. Gà có vảy này cựa đâm đòn độc, vào yếu huyệt của đối thủ. Gạc Thập: Bốn vảy sát nhau, hai vảy hàng Thành,hai vảy hàng Quách , tạo nên ở giữa có hàng chữ. Gà có gạc thập chân đâm cựa liên hoàn,rất tốt.

Khai Vương: Bốn vảy dính nhau,tạo thành hình chữ Vương, gà tốt. Nếu vảy đó màu Hồng càng tốt,gọi là Ẩn Son. Gà này là “Linh Kê”. Khai Hậu: Một trong những vảy Hậu bị nứt ra,vỡ đôi.

Gà này không tốt. Ngoại trừ mặt tiền có. Trường Thành: hàng Thành lấn sâu vào hàng Quách, rất tốt. Địa Giáp: Một vảy nhỏ mọc giữa lòng bàn chân,vảy này luôn chạm đất. Liên Châu: Vảy của ngón nội đi thẳng lên quá cựa, nó sẽ nhập vào đường thới.

Nếu thẳng,. Gà này có tài dùng cựa rất giỏi. Liên Móng : Những vảy trên ngón dính đôi hoặc ba,cho biết cái chân ấy mạnh. Khi đá,gà dùng. Đại Giáp : Trên hàng Quách có 3 vảy dính lại tạo thành một vảy lớn,đóng gần cựa là tốt nhất. Gà này có nhiều thế, đâm đòn hiểm độc. Nếu Đại Giáp mà có mở miệng ngậm một vảy nhỏ gọi. Trễ Giáp : Hai vảy ở hàng Quách song song sát nhau,cùng đuôi chỉ xuống vào cựa.

Gà có Trễ Giáp ra đòn rất nhanh, hay tạt hay quăng, rất tốt. Nếu hàng Quách có 1 vảy nhỏ,dài,chỉ vào cựa,cũng gọi là Xiên Đao. Vàng một chân Xanh. Gà này rất hiếm, văn võ song toàn,khó có đối thủ.

Gà này đá đòn hiểm ác,gan lì, đá đồng sức thường dễ thắng. Độ Son ở hàng thứ mấy. Gà này lúc đá trổ nhiều đòn thế, nó nhờ kẽm hậu. Gà tốt. Nếu đóng từ hàng thứ 5 trở xuống, thứ 4 trở lên thì được.

Một chân có 2 vảy sát nhau cũng gọi là Song Cúc. Xuyên Thành Giáp : Dưới cựa có 2 liên giáp ngoại, đồng thời có theo 2 vấn cán. Rất tốt. Nhất Đầu Hổ : Ngón giữa,vảy gần móng có điểm lốm đốm nhỏ. Gà này khi nếm đón mới trả đòn, nhưng sức bền, đòn mạnh như vũ bão. Bạch Đầu Hổ : Toàn thể 3 móng chân đen tuyền,ngoại trừ ngón giữa có móng trắng, hai chân đều như vậy, đó là gà tài.

Hắc Hổ Thới: Toàn thể 3 móng chân trước màu trắng, ngoại trừ ngón thới có móng đen. Gà này có đòn thế sáng sủa, đòn nào ra đòn ấy. Trung Cang Điểm : Ngón giữa cứ cách 2 vảy lại có một đốm, gà này đá hay nước khuya, càng lâu càng giỏi. Liệt Bái : Có đốm nhỏ ngoài đầu vảy,rất nhỏ, trên ngón giữa. Gà này có uy thế khiến địch sợ hãi mà chạy ngay trong lúc giao đấu, đôi khi chuyển bại thành thắng.

Lạc Diệp : Gần vảy Liệt Bái có một vảy nhỏ dặm thêm trên ngón giữa. Gà này có nhiều đòn tài dễ hạ địch ngay trong hiệp đầu. Diệp Báo : Ngón giữa, ở đốt giữa có vảy lớn có đốm nhỏ trên vảy.

Gà này có đòn hiểm, khi đã ra đòn thì địch phải thua chạy. Thập Hậu : Tại hàng hậu và hàng kẽm có 4 vảy sát nhau tạo thành hình chữ thập. Gà có quý tướng. Thập Độ: Tại hàng độ và hàng kẽm có 4 vảy sát nhau tạo thành hình chữ thập. Gà giỏi, đánh đồng chạng dễ thắng.

Liên Kẽm: Hai vảy thuộc hàng kẽm dính nhau như liên giáp, báo hiệu chân ấy bảo vệ mạng gà. Chân đó có nhiều tài, vừa đánh vừa thủ.

Cựa ấy sử dụng rất độc. Khẩu Đao còn tên gọi khác là Ngọc Đao. Giáp Thới Phòng Đao : Hàng vảy ngón thới đi đều lên quá cựa,và cong vào ôm lấy cựa. Gà này là Kỳ Tài, có thể hạ đối thủ trong nháy mắt. Phiến Hậu : Vảy hậu mỏng và phắng, rất tốt. Long Biên: Gà có một đường biên sát hàng Thành to rõ rệt, kèm theo đó vẫn có những đường biên thường nằm cạnh.

Gà này mạnh đòn quăng giỏi. Nhật Thới: Những vảy ngón thới,đếm từ móng vào khoảng 2 vảy thì có một vảy to hơn,hình chữ nhật. Gà này tinh nhanh, biết sử dụng thới vào yếu điểm của địch. Giáp Long Thới : Vảy thới gần móng có vảy hình tựa cánh bướm. Gà này dùng thới mãnh liệt, chuyên phá mặt địch bằng thới. Song Long Tự: tại hành Thành và hàng Quách,hai hàng vảy xếp lên nhau và cùng cong xuống qua hai bên như hai hình bán nguyệt.

Đây là chân gà quý,biết dùng cựa. Giao Long: Vảy này đóng từ hàng thứ hai hoặc ba trở xuống. Một vảy của hàng Quách,dài ngang,lấn qua hàng Thành. Đuôi ở hàng Thành,đầu hàng Quách. Gà có Giao Long hay chui lòn,cắn gối,cắn đùi,đá vỉa,đá mé. Sát Cang Điểm: Ngón giữa có hai vảy sát nhau,cùng có hai điểm đốm.

Gà này có ưu thế là hay đá đùi,đá vai,đá lưng Gà này thường không may độ. Vảy này thuộc Quý Kê. Hổ Trảo: Vảy gà có điểm đốm xanh,đen,hoặc đỏ gọi là Hổ Trảo. Gà này đá chắc đòn,nhiều thế hiểm ác. Gà này đá đòn ngang hiểm hóc,hay chém hay tạc.

Song Phủ Đao: Hai vảy của hàng Quách đóng ngay cựa,sát nhau,cùng có 2 đầu nhọn chỉ thẳng vào cựa. Gà này nhạy cựa,khôn lanh,trả đòn tức thì.

Xem vảy gà chọi

Đặc biệt đối với gà đòn khi vũ khí chủ yếu đến từ đôi chân. Tuy nhiên, xem như thế nào cho chuẩn thì không phải ai cũng biết.

Nếu gà chọi không có hàng Kẽm hoặc khi xem ngón thới gà chọi hay cách xem móng chân gà chọi mà có điều gì khác thường không thuộc vào các dị tướng của Linh Kê, Thần Kê thì nên loại bỏ. Ngoài ra, nhận định về hình dạng của đôi chân cùng rất cần thiết để biết được lực đá và một phần lối đá của các chiến kê. Sau đó mới là cách xem vảy gà tốt xấu ra sao.

Ngoài đặc điểm chân gà phải khô và không có búng thịt thì còn có các tiêu chí chọn chân như:. Sau khi thực hiện xong kỹ thuật xem chân sẽ đến quá trình xem vảy gà chọi để chọn lọc. Vảy có nhiều hình dạng và cấu tạo khác nhau. Dựa vào đó mà các sư kê có thể phân biệt được gà tốt – xấu, đòn hay – dở.

Một số vảy gà đá được nhiều người đam mê gà đá săn lùng thường là:. Là hai vảy thuộc vào hàng quách đóng sát nhau, đầu nhọn cùng đâm thẳng vào cựa. Chiến kê sở hữu vảy song phủ đao chuyên dùng cựa để đâm chém vào chỗ hiểm của gà địch. Cùng biệt tài di chuyển linh hoạt, xuất đòn nhanh, trả đòn lẹ. Gà có 3 hàng vảy này cũng rất hiếm, lâu lâu mới có 1 con. Gà này được các sư kê cho là văn võ song toàn vì sở trường và lối đá rất khôn có tài dùng cựa tùy cơ ứng biến.

Gà này nếu gặp đối thủ cao hơn nó thì cũng khó phân thắng bại vì nếu gà kia mà có sơ hở chút xíu là chết ngay với nó liền. Nếu có ăn được nó thì củng te tua chứ chả chơi. Đừng quên theo dõi các bài tiếp theo trên lamnong. Chia sẻ cách xem vảy gà nòi phần 1 March 31, Gà chọi. Nhưng cũng không phải con nào cũng dễ ăn được nó đâu lạng quạng sơ hở là chết với nó! Là một vẩy nhỏ nằm chính giữa hàng nội hàng quách và hàng ngoại hàng thành nằm ngang với cựa thì gọi là huyền trâm.

Gà có vẩy này thì đâm chém dữ lắm ăn miếng trả miếng quyết không thua ai có tài dùng cựa khi ra trận mạc. Đây cũng là vẩy tốt đáng để chơi.

Hướng dẫn xem vẩy gà chọi vẩy đại giáp. Là 1 vảy lớn được hợp và tạo thành bởi 3 vảy nhỏ dính liền ở hàng nội thì gọi là đại giáp đại giáp nằm ở giữa cựa là tốt nhất. Gà có vảy này có nhiều đòn độc rất nguy hiểm làm đối phương chết tại chỗ là thường. Gà có vảy này cực kỳ quý hiếm rất khó tìm kiếm vì nó hay hơn đại giáp nhiều! Gà có vẩy này ra đòn rất chắc, mạnh và hiểm.

Khi ra trận khiến địch thủ luôn luôn phòng thủ đòn thế của nó, ít có cơ hội phản đòn là gà tốt. Vảy này được tạo thành từ 4 vẩy có rãnh vuông góc hình chữ nhật được nằm phía dưới gần chậu hình giống chữ vương. Gà có vẩy này ra đòn rất ác nó mà chịu buông chân nhảy thì đa số là toàn vào chỗ hiểm khiến đối thủ khó mà chịu nổi!

Cách xem vẩy gà chọi xem vẩy lộc điền nội. Là vẩy được hợp và tạo thành bởi 4 vẩy 2 vẩy nhỏ nằm ở hàng nội 2 vẩy lớn nằm ở hàng ngoại hình dạng nhìn giống cây cung có gài tên bắn địch thủ thì 4 vẩy đó được gọi chung là lộc điền. Hình thức vảy này giống lộc điền tự gà có vẩy này nếu nằm ngay cựa thì mới tốt chân cựa rất là nghiệt ngã còn nếu vẩy đóng chỗ khác thì cũng thường.

Vẩy nhật thới hàng hiếm. Là 1 vẩy to dính liền giống hình chữ nhật nằm ở hàng thới được đếm từ móng vào khoảng 2 vẩy đụng nó thì gọi là nhật thới. Gà này thuộc hàng hiếm lâu lắm mới thấy 1 con lối đá nhanh lẹ hay ra đòn liên hoàn ăn độ chớp nhoánh chuyên phá mắt địch thủ! Là những vẩy sát dưới gối từ hàng nội quấn ngang hàng ngoại hình dạng nhỏ bé đều giống sợi chỉ.

Nhưng chỉ có 2 hàng từ gối trở xuống là tới nó thì vẩy này gọi nguyệt ám chỉ gà có vẩy này rất hiếm có. Gà này luôn luôn đá từ 2 đến 3 đòn trở lên đối phương mà bị trúng nhẹ thì về vườn quản chân dài, nặng thì lá chanh luôn.

Đó là những Hậu duệ Xám Messi tài không đợi tuổi. Xám messi là con gà chọi tông tử lừng danh trong làng gà nòi là cái tên mà bất cứ sư kê nào cũng phải e dè khi ghép độ với nó.

Chiến tích l Trước khi mua bất kỳ một con gà nào thì ngoài việc biết tông dòng, xem dáng vóc thì việc xem vảy, xem chân đòn cũng là một việc rất quan tr Huyền thoại Xám Messi – Ông hoàng gà chọi. Hậu duệ: Hiện có 1 con đánh giá hay gấ Chế độ chăm sóc và vần gà tơ từ 7 tháng trở đi. Để có được những chiến kê xuất sắc không phải việc có một con giống tốt, dòng dõi tông tử và cứ thế nuôi bình thường là nó có thể chiến đấ Nhắc đến Xám bất trị không ai không biết đến đó là khẳng định của cá nhân tôi.

Cách Xem Vảy Gà Chọi, Gà Đá Bến Tre, Xem Chi Tiết Gà Đá Bến Tre Tại Www.gadabentre.com

Được nói nôm na cho dễ hiểu là 3 hàng vẩy cùng nằm trên cán và song song với nhau thì gọi là 3 hàng vẩy. Gà có 3 hàng vẩy này cũng rất hiếm, lâu lâu mới có 1 con. Gà này được các sư kê cho là văn võ song toàn vì sở trường và lối đá rất khôn có tài dùng cựa tùy cơ ứng biến.

Gà này nếu gặp đối thủ cao hơn nó thì cũng khó phân thắng bại vì nếu gà kia mà có sơ hở chút xíu là chết ngay với nó liền. Nếu có ăn được nó thì củng te tua chứ chả chơi. Là những vẩy đường thới hoa đăng đi thẳng lên đụng 2 giáp đóng ngay cựa ở hàng nội và cùng mở miệng ngậm ngọc. Gà này được các sư kê xếp vào hàng thần kê, nếu gà nào 1 hay 2 chân đầu ăn được nó thì không còn gì để nói. Vì sở trường của gà này thường là những đòn ác độc ở nước cuối trở đi, nó mà chịu nhảy chân là buộc địch thủ phải ói chết tại chổ hoặc mang tật suốt đời hay chết sau trận đấu.

Gà có vảy này rất là quý hiếm, vì các sư kê cho rằng vẩy linh giáp tử ăn đại giáp và liên giáp nội. Xem ảnh trên của Giáp vy đao chỉ khác có 2 vảy chụm lại hướng về cựa, còn giáp vy đao là có vảy chụm lại hướng về cựa.

Gà này chân cựa đâm rất nhạy, sở trường là trả đòn nhanh lẹ khiến cho đối phương ở thế bất ngờ và ra tay hạ gục một cách dễ dàng. Nhưng nếu gặp cao thủ mạnh hơn thì gà này sẽ chết ngay chân đầu lúc mới thả gà còn bằng không thì sẽ ăn đủ với nó chứ đừng giỡn chơi. Là những hàng vảy của hàng thành hàng ngoại lấn nhiều sang phía hàng nội hàng quách thì gọi là trường thành. Loại gà này cũng thuộc vẩy hiếm lâu lắm mới thấy 1 con được các sư kê rất thích và cho vào hàng quý kê.

Gà này tài ba xuất chúng ra đòn rất mạnh,chính xác,hiểm, có tài quăng giỏi đã từng làm không ít hàng cao thủ võ kê ” hồn lìa khỏi xác ” cũng bởi tài quăng giỏi này của nó gây ra! Là 1 vẩy lớn hơi tròn nằm ở hàng nội hàng quách từ cựa trở xuống ngón hàng nội thì vẩy này được gọi là lạc ma hàm cốc.

Gà có vẩy này thường đá mé, đá ngang rất tốt nhưng gặp cao thủ có chân cựa hiểm,ác thì gà dễ bị chết ở phút đầu vì gà hay thủ thế ít đá trước dễ bị thua. Nhưng cũng không phải con nào cũng dễ ăn được nó đâu lạng quạng sơ hở là chết với nó! Là một vẩy nhỏ nằm chính giữa hàng nội hàng quách và hàng ngoại hàng thành nằm ngang với cựa thì gọi là huyền trâm.

Gà có vẩy này thì đâm chém dữ lắm ăn miếng trả miếng quyết không thua ai có tài dùng cựa khi ra trận mạc. Đây cũng là vẩy tốt đáng để chơi. Hướng dẫn xem vẩy gà chọi vẩy đại giáp. Là 1 vảy lớn được hợp và tạo thành bởi 3 vảy nhỏ dính liền ở hàng nội thì gọi là đại giáp đại giáp nằm ở giữa cựa là tốt nhất. Gà có vảy này có nhiều đòn độc rất nguy hiểm làm đối phương chết tại chỗ là thường. Gà có vảy này cực kỳ quý hiếm rất khó tìm kiếm vì nó hay hơn đại giáp nhiều!

Gà có vẩy này ra đòn rất chắc, mạnh và hiểm. Khi ra trận khiến địch thủ luôn luôn phòng thủ đòn thế của nó, ít có cơ hội phản đòn là gà tốt. Vảy này được tạo thành từ 4 vẩy có rãnh vuông góc hình chữ nhật được nằm phía dưới gần chậu hình giống chữ vương. Gà có vẩy này ra đòn rất ác nó mà chịu buông chân nhảy thì đa số là toàn vào chỗ hiểm khiến đối thủ khó mà chịu nổi!

Cách xem vẩy gà chọi xem vẩy lộc điền nội. Là vẩy được hợp và tạo thành bởi 4 vẩy 2 vẩy nhỏ nằm ở hàng nội 2 vẩy lớn nằm ở hàng ngoại hình dạng nhìn giống cây cung có gài tên bắn địch thủ thì 4 vẩy đó được gọi chung là lộc điền.

Hình thức vảy này giống lộc điền tự gà có vẩy này nếu nằm ngay cựa thì mới tốt chân cựa rất là nghiệt ngã còn nếu vẩy đóng chỗ khác thì cũng thường.

Vẩy nhật thới hàng hiếm. Là 1 vẩy to dính liền giống hình chữ nhật nằm ở hàng thới được đếm từ móng vào khoảng 2 vẩy đụng nó thì gọi là nhật thới. Gà này thuộc hàng hiếm lâu lắm mới thấy 1 con lối đá nhanh lẹ hay ra đòn liên hoàn ăn độ chớp nhoánh chuyên phá mắt địch thủ! Là những vẩy sát dưới gối từ hàng nội quấn ngang hàng ngoại hình dạng nhỏ bé đều giống sợi chỉ. Nhưng chỉ có 2 hàng từ gối trở xuống là tới nó thì vẩy này gọi nguyệt ám chỉ gà có vẩy này rất hiếm có.

Gà chọi hay thì chân phải khô, không có búng thịt. Cách xem vảy gà tốt, khi sờ sẽ thấy nham nhám. Hình dạng vảy quyết định một phần đến lối đá và hàng tướng kê, linh kê, thần kê. Vì thế, xem vảy gà chọi đóng vai trò rất quan trọng.

Chỉ cần có cơ hội sẽ tung ra những đòn chính xác vào chỗ hiểm khiến đối thủ phải ngã ngay ra sàn đấu. Là loại vảy lớn được tạo thành từ 3 vảy nhỏ dính liền nhau mà thành. Nếu vảy nằm ở hàng thành thì được gọi là vảy đại giáp gà chọi ngoại còn hàng quách thì được gọi là đại giáp nội. Gà vảy đại giáp thì thường có lối ra đòn hiểm độc, vô cùng nguy hiểm. Đặc biệt, vảy đại giáp ngậm ngọc mở miệng ngậm 1 vảy nhỏ thì phải xếp vào hàng cực kỳ quý hiếm, rất khó để bắt gặp. Do đó tìm kiếm được một con gà có vảy đại giáp cũng khá khó khăn nên cần phải biết chăm sóc và sử dụng đúng cách.

Vảy từ hàng nội đi thẳng lên cựa gọi là vảy gà nội hoa đăng. Hai chân đều có vảy nội hoa đăng thì được xếp vào hàng vảy gà chọi thần kê. Gà có vảy nội hoa đăng thường có tài phá đòn địch và tung đòn liên hoàn cước khiến đối thủ tối tăm mặt mày.

Và không thể đáp đòn trả, nếu nhẹ thì bị thương, nặng thì gục ngay tại sàn đấu. Là một vảy to, to hơn nhiều so với các vảy bình thường. Nếu vảy này nằm sát cựa là vảy tốt, còn nếu nằm ở vị trí khác thì bình thường.

Gà này thuộc hàng quý hiếm, lâu lắm mới có 1 con. Gà này có lối đá nhanh lẹ, ra đòn liên hoàn, ăn độ chớp nhoáng, chuyên phá mắt địch thủ. Khai Hậu Khai Hậu là vảy hậu nứt ra, không dùng được, ngoại trừ mặt trước có vảy vấn cán thì dùng được, hoặc mặt trước nội có một vảy nứt ra thì cũng dùng được. Lộc Điền Nội Lộc Điền Nội được tạo thành bởi 4 vẩy 2 vảy nhỏ nằm ở hàng nội và 2 vảy lớn nằm ở hàng ngoại , có hình dạng nhìn giống cây cung có gài tên bắn dịch thủ, quay mũi vào phía trong.

Gà có vảy này được liệt vào hàng tài kê. Đầu tiên chúng ta xét đến đặc điểm của các loại vảy như án thiên, phủ địa, vấn cán:. Tiếp theo chúng ta xét đến các loại giáp. Giáp vy đao. Là vảy của hàng quách hàng nội có mũi nhọn như mũi dao chỉa vào cựa, giáp vy đao phải từ 3 vảy trở lên.

Nếu có 2 mũi thì gọi là song phủ đao. Gà có Giáp vy đao ra đòn ác độc, sát phạt tới tấp dọc ngang khiến đối phương không kịp thở. Nội hoa đăng. Là những vảy của hàng nội đi thẳng đều lên tới cựa ấy gọi là nội hoa đăng. Nếu hàng vảy này mà lên tới gối mà có ở cả 2 chân thì gà này được xếp vào hàng thần kê.

Gà này có sở trường là phá đòn địch thủ khiến đối thủ gặp trở ngại khi ra đòn, không những như thế khi xáp lá cà thì gà này thường thắng trận nhiều vì tung đòn liên hoàn làm đối phương trở tay không kịp chết tại chỗ là nhiều. Kích Giáp. Là loại vảy được tính từ gối xuống 4 hàng vảy Search this site. Vegetables Dịch vụ Máy tính.

Từ Khoá. May Cắt Bê Tông Maktec. Còn nếu vay thể thắng nó trong những chân đầu thì sẽ phải hay đòn đau từ nó. Việc thành thạo xem xem vảy gà hay hay sẽ vay các sư kê chọn noi chiến kê thực noi. Chân gà này tốt,đá nhanh,đòn khéo léo. Tùy vào vị trí của vảy và kỹ năng đá gà và kỹ năng nuôi gà chọi mà gà chọi có thể xem tốt hoặc không tốt. Khai Vương: Bốn vảy dính nhau,tạo thành hình chữ Vương, gà tốt.

Xem vảy gà chọi: Vảy độ, hàng kẽm

Cách xem gà chọi đá hay qua cách xem vảy gà chọi, vay gà, hay gà. Thì là loại gà choi noi, vảy này xem được gọi là vảy rồng. Những Quý Kê mới có đường tài này. Giáp thới phòng đao. Vì thế, chân phải cứng noi, khỏe mạnh không dị tật hay có thể đáp ứng được yêu cầu của các sư kê. More Vay Chọi Gà.

Chia sẻ cách xem vảy gà nòi phần 1

Dia Chi Mua Ga Tre Serama O Ha Noi

21 Tháng 2 2014 … Những chú gà serama đang hứa hẹn soán ngôi thú cưng được yêu thích … Bạn có thể mua gà serama tại các website của hội yêu gà serama hoặc nếu ở TP. … Tâm thư cậu học trò bị buộc nghỉ học vì không hộ khẩu Hà Nội (20/2) … đăng tải trên Báo điện tử Dân trí tại địa chỉ chúng tôi phải có sự ……Trào lưu mới: Nuôi một “em” serama – Nhịp sống trẻ – Dân trí Xem tiếp

Nội dung

dia chi ban ga tre serama ha noi

Serama là giống gà tre nhỏ và nhẹ nhất trên thế giới, và thường được mô tả như là một công trình nghệ thuật sống.

Một trong những người đi đầu miền Bắc nhân giống gà là anh Huế – GATES Quán Thánh HN: 0945.188.666 Tổ tiên trực tiếp của giống gà là không xác định và có nhiều tuyên bố cũng như truyền thuyết xung quanh nguồn gốc của giống gà serama. Một số tuyên bố còn đẩy xa đến thế kỷ 17 và thời vua Thái Sri Rama, mặc dù không có tài liệu nào chứng minh cho điều này.

Giống gà serama hiện đại được cho là kết quả của nhiều năm lai tạo bởi Wee Yean Een ở bang Kelantan, Malaysia, người say mê nuôi gà từ thời niên thiếu.

Vào năm 1971, Wee Yean Een kiếm được vài con ayam kapans nặng khoảng 650 g, mà chúng tương tự như những con gà modern game bantam. Tuy nhiên chúng không theo bất kỳ tiêu chuẩn về gà tre nào. Ban đầu, Wee Yean Een dự định lai xa kapans với gà ác (silkie bantam) để tạo ra những con gà ác nhỏ như kapans. Thật ngạc nhiên, ông chỉ thu được toàn kiểu lông bình thường ở bầy lai đầu tiên. Vì bầy đầu có khung xương nhỏ như mong muốn và cấu trúc cơ thể như gà ác, Wee quyết định tiếp tục và cố gắng loại bỏ những đặc điểm không mong muốn ở gà ác. Chẳng hạn, chân có lông và năm ngón. Mặc dù ông không thể loại bỏ được những đặc điểm này một cách hoàn toàn bởi vì thỉnh thoảng những trường hợp lại tổ (throwback) chẳng hạn như lông mịn hay chân có lông hãy còn xuất hiện cho đến tận ngày nay.

Vào năm 1985, Wee Yean Een lai với gà tre nhật để lấy màu và kiểu đuôi dựng đứng. Kế hoạch của ông là tạo ra giống gà tre ngực nở với dáng vẻ tự tin và vương giả. Cùng với đôi cánh thẳng đứng gần hay hầu như chạm đất và một thân hình gọn gàng.

Sau khi thành công trong việc lai xa với gà tre nhật, ông lai cận huyết để củng cố những đặc điểm này. Thật ngạc nhiên, bầy con có kích thước còn nhỏ hơn nữa vì vậy ông tiếp tục chương trình lai tạo.

Vào năm 1988, giống gà trở nên thuần và cân nặng dưới 500 g. Wee Yean Een quyết định đặt tên cho giống gà là serama theo tên của Raja Sri Rama, một nhân vật huyền thoại từ kịch rối bóng (shadow puppet) mà Wee Yean Een yêu thích khi còn bé. Wee Yean Een cho rằng Raja Sri Rama, người nổi tiếng với vẻ đẹp, sự sang trọng và vương giả là hình tượng lý tưởng cho giống gà serama.

Để phổ biến giống gà và kiếm kinh phí duy trì chương trình lai tạo của mình, Wee Yean Een bắt đầu bán ra số gà dư.

Vào năm 1990, khi số lượng gà lưu hành bên ngoài đủ nhiều, triển lãm gà serama đầu tiên được tổ chức ở quận Bukit Batu Pahat thuộc bang miền bắc Perlis, Malaysia. Nó được kết hợp cùng với một sự kiện của bang bao gồm thi chim hót và đá gà.

Ngày nay, vì Wee Yean Een được hầu hết mọi người công nhận là nhà sáng lập, chuyên gia và người tiên phong lai tạo giống gà, ông hiển nhiên được chọn làm trọng tài. Kể từ lần triển lãm đầu tiên, sự phổ biến của giống gà ngày càng tăng khiến serama trở thành thú cưng phổ biến nhất ở Malaysia. Ngày nay, gà serama thậm chí còn lấn lướt cả chó và mèo trong vai trò thú cưng. Ở Malaysia, không có gì bất thường khi một tuần có đến ba hoặc bốn triển lãm, các triển lãm cũng được tổ chức ở Thái Lan và Singapore.

Ở Malaysia và những quốc gia châu Á khác, sự phổ biến của serama hầu như là vì vẻ đẹp và kích thước tí hon của chúng, điều khiến người ta có thể nuôi gà thậm chí cả trong nội thành.

Việc lai tạo vẫn đang tiếp diễn để hoàn thiện hơn nữa giống gà và và cải thiện kích thước, tính cách, hình dáng và vẻ đẹp tổng thể của chúng.

Hà Nội Chuyên Bán Gà Tre Tân

Hà Nội Chuyên Bán Gà Tre Tân

Hà Nội Chuyên Bán Gà Tre Tân

CHUYEN BAN GA TRE TAN CHAU

Hình ảnh của Chuyen ban ga tre

Trào lưu mới: Nuôi một “em” serama – Nhịp sống trẻ – Dân trí

21 Tháng 2 2014 … Những chú gà serama đang hứa hẹn soán ngôi thú cưng được yêu thích … Bạn có thể mua gà serama tại các website của hội yêu gà serama hoặc nếu ở TP. … Tâm thư cậu học trò bị buộc nghỉ học vì không hộ khẩu Hà Nội (20/2) … đăng tải trên Báo điện tử Dân trí tại địa chỉ chúng tôi phải có sự …

Gà nhỏ nhất thế giới: 30 triệu đồng/con – VietNamNet

22 Tháng 2 2014 … Giá cũng những chú gà chỉ từ 300-500g đều tính bằng tiền triệu, thậm chí cả trăm triệu.… giả” mà những chú gà Serama đã trở thành vật cưng ở khắp nơi trên thế giới.… Gà Serama được giới nuôi sinh vật cảnh Hà Nội và TP. … các giống gà ác , gà tre Nhật, gà địa phương trong gần 20 năm (1971 – 1988).

21 Tháng 2 2014 … Những chú gà cảnh Serama chỉ cao bằng gang tay nhưng có giá hàng chục triệu đồng.… cứu người Malaysia với các giống gà địa phương, gà ác và gà tre Nhật.… chơi gà Serama tại Hà Nội, giá của một chú gà con không quá cao, chỉ …. 1 chú gà nọc có thễ lên đến 2.000usd…giờ rẽ bèo…bán hk ai mua.

Do có nhiều đặc điểm đặc thù so với các giống gà tre khác, nên giới gà kiểng … trong câu lạc bộ mình có ai bán Trứng gà Serama có trống ko bán mình it trứng dk ko… mua 1 doi ga tre con bac nao o ha noi co ban thi cho e cai gia va dia chi.

THANH LÝ GÀ THÁI VÀ GÀ TRE KIỂNG – YouTube

26 Tháng Tám 2013 … chổ mình có bán nhiều loại gà tre và tre thái ai có nhu cầu liên hệ với mình sdt 0939196961 địa chỉ:ngay ngã tư địa chất .phường … Gà chỉ bán tại nhà không ship nhe anh em đến tân nơi mua cho an tâm bảo … S-Việt Nam(VTV1)- Thú chơi gà tre cảnh SERAMA Hà Nội by Hà Nội Gates 16,005 views; 2:43

Con giống vật nuôi – chúng tôi

Trang trại Thụy phương bán gà tây giống.liên hệ: 01636990528 địa chỉ: 139/55… địa chỉ: 139/55 Hoa lâm, Long Biên, Hà Nội chúng tôi …. gà chủ yếu là giống gà tre thái lan, gà tre tân châu , gà serama , giá gà con mới nở…. Các tổ chức cá nhân trên toàn quốc có nhu cầu mua con giống hoặc tiêu thụ…

21 Tháng 2 2014 … Serama là giống gà nhỏ, trọng lượng chỉ dưới 500g, được nhập khẩu từ … Muaserama về, công đoạn đầu tiên của người nuôi là tạo dáng để chúng có được … Trung Nghĩa (CĐ nghề Phú Lâm, thành viên hội nuôi serama ở TP. … puppet) của Malaysia – nổi tiếng với vẻ đẹp, sự sang trọng và vương giả.

Thị trường tuần: Ghê sợ cải xoong nhiễm sán, giá xăng tăng

Trên các trang mạng xã hội, một số thành viên chia sẻ thông tin cảnh báo với mọi người rằng cần phải cẩn thận không sẽ bị nhiễm giun sán, ký sinh trùng khi ăn các loại rau thân ống mọc ở dưới nước, nếu chẳng may ăn vào người … Cha mẹ tranh thủ “găm” sữa cho con trước khi giá tăng: Ngay khi biết thông tin một số hãng sữa sẽ tăng giá từ ngày 1/3 tới, nhiều ông bố, bà mẹ tại Hà Nội đã tranh thủ đi mua sữa cho con để “tiết kiệm được đồng nào thì hay đồng nấy”.

Ghê sợ cải xoong nhiễm sán, nấm không rõ nguồn gốc Nấu ngon …

Trên các trang mạng xã hội, một số thành viên chia sẻ thông tin cảnh báo với mọi người rằng cần phải cẩn thận không sẽ bị nhiễm giun sán, ký sinh trùng khi ăn các loại rau thân ống mọc ở dưới nước, nếu chẳng may ăn vào …. Cha mẹ tranh thủ “găm” sữa cho con trước khi giá tăng: Ngay khi biết thông tin một số hãng sữa sẽ tăng giá từ ngày 1/3 tới, nhiều ông bố, bà mẹ tại Hà Nội đã tranh thủ đi mua sữa cho con để “tiết kiệm được đồng nào thì hay đồng nấy”.

Nguồn gốc và đặc điểm Gà tre nhật hay chabo 矮鶏 (ải kê) là giống gà có xuất xứ từ Nhật Bản. Nhiều tài liệu cho rằng nguồn gốc xa xưa của gà tre nhật là ở vùng Đông Nam Á, nơi mà người ta vẫn nuôi gà từ bao đời nay. Gà tre … Có lẽ các nhà buôn gia vị người Hà Lan đã mang gà tre vào Nhật từ những cảng biển ở vùng Đông Nam Á như Hội An (Việt Nam) hay Java (Indonesia) vốn cũng là thuộc địa của Hàn Lan vào thời đó. ….. Xin nhập địa chỉ email của bạn …

Lịch sử giống gà tre chân lông Gà tre râu d’uccle – còn gọi là barbu d’uccle (Uccle là địa danh ở Bỉ) – được lai tạo vào đầu thế kỷ 20 từ những con gà nhỏ, có lông ở chân vốn xuất hiện hàng trăm năm trước trên toàn cõi châu Âu. Trên thực… … Tại Hội chợ Quốc tế ở Brussels vào năm 1909, C.S van Gink, một họa sĩ và chuyên gia về gia cầm nổi tiếng người Hà Lan đã kết tội van Gelder lai giống gà sabelpoot của Hà Lan với đặc điểm râu chỉ để gọi nó là “giống gà Bỉ”.

TPHCM-bán máy ấp trứng. Nông nghiệp Việt Nam

Ngày nay danh từ gà đòn đã được công chúng dùng một cách rộng rãi để gọi chung các loại gà nòi đấu ở trường gà đòn trong đó có những loại gà miền nam có cựa dài và biết xử dụng cựa. Ở miền Trung, đá gà là thú tiêu khiển của người lam lũ, khi hết mùa đồng áng mới bắt tay vào việc chơi gà. … Các tay chơi gà thường om và vào thuốc tẩm làm cho lớp sừng (da trên mặt) và lớp biểu bì săn chắc lại khiến cho các chân lông bị khô khiến lông khó mọc lại. Gà nòi …

1000 Tap But Truyen Ngan

Mặc dù cái tiêu đề là như thế, song tôi chưa thể bắt đầu ngay với Vũ Ngọc Tiến và những tác phẩm viết về chiến tranh của ông được. Có lẽ phải (mào đầu) hơi dài dòng một chút. Tôi nhớ đến mấy câu thơ trong một bài “chân dung” của văn nhân kiêm thi sĩ Xuân Sách: “Tôi hát chiến tranh như trẩy hội / Đừng nên xấu hổ khi nói dối…”. Vâng! Trên giá sách nhà tôi phơi phới những tác phẩm viết về chiến tranh. Sách in có, sách giáo khoa phủ đầu cho học trò từ bậc tiểu học đến bậc đại học có. Thơ, văn, nhạc, họa… đủ các kiểu tưng bừng. Tất cả đều đẹp đẽ, trơn tru, đều ngợi ca hết mực phía bên này và căm thù, ghê tởm phía bên kia… Và chung nhất, đó là những cái kết có hậu mà nếu căn cứ vào đó, thì cuộc đời bây giờ hẳn phải tươi đẹp không biết đến nhường nào. Tiếc thay đó chỉ là những ảo tưởng. Hãy chịu khó đọc đi. Rồi bạn sẽ thấy hiện lên cả một sự mê muội, nếu không thì cũng là dối trá có chủ ý, từ những chữ đầu tiên, cho đến tận con chữ cuối cùng. Kí ức của một thời “Đường ra trận mùa này đẹp lắm…” vẫn còn hằn rõ trong tôi. Năm ấy, chú ruột tôi ra đi và không bao giờ trở về nữa. Ông bà nội tôi trước khi trút hơi thở cuối cùng mới được con cháu ghé tai báo cho biết cái nỗi đau xé lòng ấy. Nỗi đau ập xuống như một phát súng ân huệ để ông bà tôi lìa bỏ cõi đời này. Không biết bây giờ, xương cốt chú tôi đang bị chôn vùi lạnh lẽo nơi đâu, và chắc chắn còn hàng triệu, hàng triệu người như chú tôi nữa…

Sẽ có bao nhiêu thế hệ học trò chỉ biết đến chiến tranh thông qua những sách giáo khoa lịch sử, văn thơ, triết học… ? Lịch sử ấy sẽ ra sao? Văn chương ấy sẽ ra sao? Các nhà phê bình chính thống, hưởng học tước, bổng lộc của chế độ từng có chung nhận định, rằng văn học chiến tranh ở xứ ta đến giờ vẫn chưa có tác phẩm ngang tầm với những cuộc chiến mà dân tộc vừa mới trải qua. Tóm lại là chưa có tác phẩm vĩ đại xứng với những cuộc chiến vĩ đại. Chà! Ngợi ca thế vẫn còn chưa đủ chăng? Hay là họ muốn có những tác phẩm kiểu như “chiến tranh và hòa bình” của Lép Tônxtôi? Họ không hiểu nguyên nhân tại sao, trong khi nhà văn ta đông thế, tài thế, lại “trưởng thành” từ những cái nôi chiến tranh nhiều thế, được học tập, rèn dũa “chủ nghĩa anh hùng cách mạng” kĩ thế… Nhiều lúc tôi tự hỏi, rằng không hiểu sao cái nền văn học gọi là “lọt sàng xuống… sông” này vẫn còn cần đến những tác phẩm như thế để làm gì nhỉ? Chẳng phải văn học xưa nay chỉ dùng để tuyên truyền, giáo dục (theo một chiều duy nhất đúng) đấy thôi?

Thì ra, để chuẩn bị cho “hội nhập”, người ta cũng cần phải “rửa mặt” một tí với văn chương thế giới. Dạo ấy, người ta (nghiến răng) trao giải thưởng, rồi lu loa rầm rĩ về một cuốn tiểu thuyết được coi là “giọng điệu lạ”, “cái nhìn lạ”… về cuộc chiến tranh(?). Đến nỗi bác hàng xóm thương binh cụt chân của tôi sống bằng nghề đan sọt để hót phân nghe đồn, sang nhờ tôi tìm mua cho bằng được. Vậy mà đọc xong, bác thương binh ấy chỉ thở dài buông một nhận xét kinh hồn: “Những kẻ ca ngợi chiến tranh là không có lương tâm. Riêng cái này không thấy ca ngợi. Nhưng viết như thế này thì cũng chỉ mới thấy có lương mà chưa hẳn đã có tâm”. Lời nhận xét càng về sau càng thấy nghiệm. Té ra “nó” chẳng qua chỉ là một chén nước xà phòng, dùng để (tạm) “rửa mặt” cho một nền văn học lối mòn, chuyên nghề nói a dua mà thôi. Cái gọi là “lạ” ấy đã nhanh chóng tan biến vào biển cả của sự quên lãng. Tóm lại là nguyên nhân dẫn đến tình trạng mồ côi tác phẩm lớn ấy ở chỗ nào, văn tài trốn ở đâu đây hở giời? Than ôi! Bạn cứ đọc lại những “tác phẩm” lớp lớp đang hiện hữu trên giá sách kia đi, đọc bằng cái đầu đích thực, không cần ai phải “định hướng” cho mình, cái đầu biết xót xa trước mỗi thây rơi, bất kể thây rơi đó thuộc về bên nào, thì bạn khắc “ngộ” ra nguyên nhân. Té ra rất đơn giản. Làm sao có thể có được những tác phẩm vĩ đại theo đúng nghĩa của mĩ từ đó, khi mà sự dối trá đã ngự trị, đã “vĩ đại” sẵn rồi.

Cũng may là văn chương muôn đời, văn chương tồn tại không chỉ nằm trong số những tác phẩm được cấp giấy phép lưu hành, không chỉ của các “nhà…” trong hội nhà văn… (nếu tôi nhớ không nhầm thì thời các cụ Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, các cụ thuộc Ngô gia văn phái… ở xứ ta chưa hề có một cái hội kiểu này). Trong không khí thơm phưng phức của văn chương từ trong hội nhà văn tiết ra, tôi lại phải dẫn ra đây một nhận xét khác của bác thương binh cụt chân đan sọt ở trên. Bác trỏ tay vào cái chân cụt mà nói, nguyên văn như sau: “Tôi không những là nhân chứng của cuộc chiến, mà còn là độc giả, và là người đóng thuế nuôi những nhà văn, nhà thơ viết ra những thứ giả dối, ca ngợi sự đểu giả, ca ngợi chiến tranh theo một chiều duy nhất ấy đấy. Là nhân chứng, tôi khinh bỉ. Là độc giả, tôi thất vọng. Là người đóng thuế, tôi căm giận (!). Chung quy cho đến giờ, tôi chỉ có chừng ấy cảm giác mà thôi”. Ôi! Bác thương binh đáng kính, vị độc giả đáng trọng, người đóng thuế đáng thương của tôi ơi, may mà còn nhiều người khác tuy không có lương nhưng có tâm, vẫn ngày đêm miệt mài viết về sự thật, dù những sự thật ấy còn ở trong bóng tối, còn phải cất dưới hầm sâu. Cái gọi là văn chương chính thống, các nhà phê bình chính thống ăn bổng lộc có thể quên, hoặc cố tình lờ đi, không một dòng nhắc đến. Song văn chương đích thực, văn chương của muôn đời chắc chắn sẽ ghi công những con người như thế. Bởi sự thật bao giờ cũng là cái mà muôn đời cần đến biết bao. Tác giả mà tôi sắp nói tới đây với những tác phẩm viết về chiến tranh của ông, hy vọng sẽ mang lại cho bác những cảm giác khác hẳn.

Tác giả đó là Vũ Ngọc Tiến. Tôi tình cờ được đọc ông trên mạng internet. Tác phẩm đầu tiên tôi muốn kể đến là truyện ngắn có cái tên: “Vị phồn thực”. Bỏ qua những vòng vo dẫn truyện, điều đầu tiên đập thẳng vào trái tim người đọc là sự tuyên chiến với cái giả dối. Ông bắt đầu viết về cái đói của những người lính như thế này: “Trên hồ sơ báo tử từ mặt trận gửi về Bộ Quốc phòng chỉ ghi lạnh lùng hai chữ sốt rét, nhưng xin các ông bố bà mẹ, những người vợ hiền ở hậu phương thời ấy biết cho, lũ lính chúng tôi sốt rét ít thôi, đa phần là chết đói. Đói vì mấy ông chỉ huy hám thành tích, vững lập trường “tự lực cánh sinh”, chỉ nhận người và vũ khí, còn lương thực xin cấp trên cho được tự túc…”. Vâng! Đúng thế đấy tác giả Vũ Ngọc Tiến ạ. Những ông bố, bà mẹ, những người vợ hiền ở hậu phương thời ấy, nào có ai được biết đến sự thật này đâu. Câu chuyện xoay quanh hai cái đói, đói bụng và đói tình. Những thanh niên, trí thức cùng nòi giống mũi tẹt da vàng bị giằng khỏi cuộc sống, ném thẳng vào cái cối xay thịt của chiến tranh, Một bên thì tàn nhẫn, dã man với đồng loại, một bên bị hai cái đói đó hành hạ. Người chết biến thành những con ma không đầu vĩnh hằng, đói vĩnh hằng. Kẻ sống biến thành lũ man rợ, thèm khát phụ nữ, thèm khát máu người. Những người lính chứng kiến cảnh người vợ đối phương gào khóc bên xác chồng vừa bị họ giết như thế nào? Hãy đọc đoạn đối thoại sau đây:

“- Giết nốt con đĩ này thôi, anh em ơi!

– Cho nó đi chầu Diêm vương với thằng chồng ác ôn!

– Lột quần áo nó ra ngắm cho sướng mắt rồi hãy làm thịt!

– Phải đấy, xem thử cái lồn người Sài Gòn nó đen-trắng, dày-mỏng thế nào rồi hãy giết!

Hơn chục thằng lính H. N. đang cơn say máu, nhao nhao quát thét, ánh mắt man dại. Riêng hắn lặng đi, trán vã mồ hôi, mặt tái mét, trân trối nhìn thiếu phụ…”

Chả cứ gì nhân vật “hắn” lúc đó phải tái mặt. Cho đến tận bây giờ, khi mà cuộc chiến ấy đã lùi xa hơn ba mươi năm, những thế hệ học trò chỉ được “học” văn học viết về chiến tranh trong các sách giáo khoa, hẳn cũng phải tối tăm mặt mũi khi đọc đến đoạn này. Đây chính là những điều mà cả một nền văn học chính thống, hùng hậu vì nhiều lý do phi nhân bản, đã luôn phải né tránh(!). “Hắn” là nhân vật trung tâm của tác phẩm, kẻ thuộc phe thắng trận còn sót lại chút lương tri. “Hắn” về sau được chính người thiếu phụ ấy cứu sống bằng những dòng sữa của mình, dòng sữa của người mẹ. Nhân vật thiếu phụ, vợ người sĩ quan đối phương tử trận ấy như một vầng hào quang sáng lòa giữa cuộc chiến khốc liệt, tối tăm. Nàng đã vượt lên trên cuộc chiến, thành Phật ngay giữa cuộc chiến. Tôi phải xin cám ơn tác giả Vũ Ngọc Tiến, bởi văn chương của ông đã thẳng thắn, dũng cảm nhận ra và mô tả điều kì diệu đó của cuộc sống. Đã là nỗi đau thì không phân biệt địch, ta nữa, chỉ biết rằng đó là một nỗi đau hóa Phật, khiến những kẻ man rợ, súng ống đầy mình và đói khát tình dục kia không thể phạm tới nàng được. Và nàng đã ban ân cho “hắn”. Phật Bà đã ban cho “hắn” được lần đầu tiên nếm trải mùi đời. Đây là đỉnh điểm, là cao trào của cốt truyện, dẫn đến một tư tưởng đã chứng ngộ, đã “siêu thăng” cho nhân vật “hắn”, tư tưởng: “Vị Phồn thực”.

Trước khi bước vào cuộc chiến ấy, chắc hẳn “hắn” đã được tuyên truyền, “giác ngộ”, rằng cuộc chiến này sở dĩ phát động là nhằm “vị” một cái gì đó, một lý tưởng… chẳng hạn. Song đến lúc ấy thì những điều đó trở nên vô nghĩa, mọi lý thuyết đều là màu xám. Nếu có “vị”, thì hãy “vị” chính những thứ “phồn thực” kia kìa. Vũ Ngọc Tiến quả đã chạm đến cái “đạo” của cuộc đời khi để cho tư tưởng “vị phồn thực” ấy thoát thai từ chính sự tàn bạo và man rợ của chiến tranh. Cái “phồn thực” ấy mới vĩ đại, tuyệt vời làm sao. Tác giả đã dụng công mô tả nó tương đối kĩ ở phần đầu câu chuyện, thông qua những tác phẩm hội họa của người họa sĩ – kiếp sau của nhân vật “hắn”. Tôi hiểu cái thâm ý của ông. Người xưa quan niệm những “phồn thực” trên thân thể người phụ nữ như những huyệt đạo nằm trên… long mạch. Bao gồm hai huyệt lồi (gọi là Âm lai – Dương thụ) nằm chính giữa hai bầu vú, một huyệt lõm (gọi là Dương lai – Âm thụ) nằm đúng giữa âm đạo(…). Đó là những huyệt (cực quý) do các long mạch kết thành. Trên mặt đất bao la này, nếu ai may mắn tìm được những huyệt đạo tương tự mà để hài cốt ông cha, hẳn con cháu sẽ được phồn thịnh, đông đúc không biết đến thế nào. Bức tranh mà tác giả mô tả, do “hắn” vẽ hai nhánh sông Trà Khúc kẹp lấy một bãi bồi hình tam giác lún phún lau sậy, và hai đỉnh hòn Nghiên, hòn Bút của núi Ấn… hẳn là muốn nói đến những huyệt đạo phồn thực của hai thế giới tương đương Linh Địa – Nữ Nhân đó vậy. Chính nơi ấy, “hắn” chẳng đã thụ hưởng (Dương thụ) những dòng sữa đến từ hai bầu vú (Âm lai) của người mẹ đó sao? Và nàng chẳng đã đón nhận (Âm thụ) từ “hắn” cái tinh khí đàn ông (Dương lai) trong lần ban ân “giữa trời mây sông nước bao la” đó sao? Câu chuyện không có gì tục cả, bởi đây là lẽ huyền cơ, là việc giao nhau giữa Âm với Dương, là công việc của Càn, Khôn, công việc giữa Đất và Trời…

Tiếp tục đối lập với sự dối trá, tác phẩm tiếp sau đây của Vũ Ngọc Tiến cũng là một truyện ngắn, nhưng theo tôi, nó chính là một tiểu thuyết, một tiểu thuyết dồn nén, được viết theo nghệ thuật biến hoá không gian và thời gian. Trữ lượng của nó không thua kém một tiểu thuyết bởi đó là cả một cuộc chiến tranh với không biết bao nhiêu sự khốn nạn và tang tóc của những kiếp người. Truyện có cái tựa: “Chù Mìn Phủ và Tôi”. Tôi đã cố vật vã tóm tắt lại câu chuyện dã man, rùng rợn thời Trung cổ ấy, song lại diễn ra vào cuối thế kỉ hai mươi này mà không tóm tắt nổi, bởi sự căm giận và cảm giác ghê tởm cứ không ngớt dâng trào. Đối với lương tri của nhân loại, có lẽ đó là một cuộc chiến tranh đểu cáng nhất trong lịch sử, do một truyền thống ngạo mạn cố hữu gây ra, một cuộc chiến mà sau này những kẻ gây ra nó đã cố tình lờ đi. Song những đau thương, mất mát giáng xuống những thường dân vô tội ở cả hai bên thì làm sao có thể xóa nổi. Càng đểu cáng hơn khi người ta lờ đi không phải vì xấu hổ hay ân hận, mà chỉ vì những mục đích bẩn thỉu và khốn kiếp nào đó. Đọc xong câu chuyện, tôi rùng mình với một ý nghĩ, rằng nếu không có những tác phẩm như thế này, thì cái sự tảng lờ bất lương và vô liêm sỉ đến độ khủng khiếp kia sẽ đạt được mục đích của nó, và lịch sử sẽ bị một lỗ hổng toang hoác. Một lần nữa xin được cám ơn tác giả Vũ Ngọc Tiến với bản luận tội lạnh lùng, một trang sử đẫm máu, không tiền khoáng hậu này của ông.

Câu chuyện xuyên suốt từ lúc bắt đầu cho đến mãi thời hậu chiến. Chính điều đó đã tạo nên sự toàn bích của tác phẩm và đồng thời, cũng là sự tố cáo đanh thép cái cuộc chiến tội lỗi, vô nghĩa lý ấy. Hai nhân vật chính người Mông trong tác phẩm và số phận của họ, của con gái họ thật khủng khiếp. Nhân vật nữ Thào A Máy đã phát điên khi chứng kiến người con gái bị cưỡng hiếp, bị giết dã man trong đoạn văn trên chính là bạn gái của mình. Tác giả đã rất nhân bản khi để cho nhân vật Chù Mìn Phủ bỏ trốn khỏi cuộc chiến tranh cùng với Thào A Máy, để hai người thành vợ, thành chồng. Song ông cũng chỉ làm được đến thế mà thôi, bởi cái cuộc đời chó má đã gây ra cuộc chiến chó má ấy đâu có buông tha họ, dù họ đã mang nhau trốn vào tận rừng sâu. Chù Mìn Phủ bị cướp đất, cướp nhà, bị đi tù. Thào A Máy đi tìm chồng bị lạc đường rồi kiệt sức mà chết. Điều khủng khiếp là cái chết của kiếp người ấy vẫn chưa phải là đã hết. Lại một đoạn văn làm tôi lợm giọng trước sự khốn nạn của con người: “Cô đi tìm chồng bị tù, lạc đường, kiệt sức nằm chết ở bờ ruộng ngô, phân cách đất của hai nhà người La Chí. Nhà này bế con cô về nuôi, nhưng lén hắt xác cô sang ruộng bên cạnh vì sợ chôn ở ruộng mình con ma sẽ về bắt mất đứa bé. Nhà kia thấy vậy chửi bới một hồi, hắt xác cô sang ruộng của người nhận nuôi con cô. Cứ thế cái xác hắt qua hắt lại, kiến bu đầy, áo quần tơi tả.” Tôi đã đọc đi đọc lại câu chuyện nhiều lần, lần nào đọc đến đoạn này, nước mắt tôi cũng nhòa hết bàn phím. Ôi! Thào A Máy ơi! Thế kỉ hai mươi ơi! Những tuyên ngôn bánh vẽ và bịp bợm ơi! Trước những cái chết như thế này, con người khó mà có thể ngẩng mặt lên được nữa.

Rất may là rốt cuộc, kiệt tác về sự đau đớn, mất mát của những kiếp người(?) này cũng kết thúc có vẻ có hậu, song những vết thương thì không bao giờ lành được nữa. Nhân vật “tôi” trong truyện đã tìm thấy Chù Mìn Phủ, thiên thần có tên là Chúc (Chù Thào Mỷ) kia rồi sẽ được đoàn tụ với cha đẻ của mình. Nhưng hình như đó chỉ là một kiểu hy vọng, bởi tôi cứ nghi ngờ việc tác giả để cho nhân vật Chù Mìn Phủ ấy, trải qua bao nhiêu đau đớn của cuộc đời, cuối cùng thành một ông già bán phong lan. Hình ảnh: “Một ông già tóc bạc trắng phau, buông xõa ngang vai, râu dài chấm ngực” đeo gùi phong lan đi bán ở chợ cứ ám ảnh tôi mãi. Cái giống hoa đẹp nhất, tinh khôi nhất của núi rừng biên giới ấy được đặt vào tay kiếp cùng khổ đó, nếu không phải là thông điệp của một niềm hy vọng thì là cái gì? Chẳng lẽ lại là sự bắt đầu của một tấn bi hài? Tôi lo ngại điều đó lắm. Bởi văn chương trong truyện nhiều lúc đạt tới trạng thái chông chênh như đang đứng sát bên miệng vực thẳm, ví dụ đoạn kể về cái đêm cô bé Chúc (Chù Thào Mỷ) lên cơn khát tình với chính nhân vật “tôi”; ví dụ câu hỏi cuối cùng của ông già bán phong lan, một câu hỏi không có câu trả lời: “Con của tao, con bé Chù Thào Mỷ vẫn còn sống thật ư? Đời nó liệu có đỡ khốn nạn hơn tao với mày không, hở giời?…”

Tác phẩm thứ ba của Vũ Ngọc Tiến mà tôi muốn nói đến trong bài viết này là một truyện ngắn tưởng chừng không hề viết về chiến tranh, nhưng chính là viết về chiến tranh, còn hơn thế nữa, bởi nó vượt lên trên mọi cuộc chiến. Truyện ngắn có tên: “Gà Ô tử mỵ”. Ở bài viết này, tôi cố ý đặt nó ở vị trí sau cùng vì hai nhẽ. Thứ nhất, nếu “Vị phồn thực” và “Chù Mìn Phủ…” là hai tác phẩm nói về cái “thực” đến độ ghê gớm của những cuộc chiến, thì “Gà Ô tử mỵ” chính là đã nói lên cái “đạo” của chiến tranh vậy. Thứ hai, nếu bạn đã có đủ sức lực và sự bình tĩnh để đọc một mạch hai sự thật trần trụi và rùng rợn ở trên, thì tưởng cũng nên đọc tiếp câu chuyện này để lấy lại cho mình một chút gì thư thái, nhưng là sự thư thái của một cảm giác siêu thoát. Câu chuyện xoay quanh một trận chiến giữa… hai con gà chọi.

Nếu như ở truyện ngắn “Chù Mìn Phủ…”, tôi biết Vũ Ngọc Tiến rất am hiểu ngôn ngữ cũng như phong tục, tập quán của người Mông thì ở truyện “Gà ô tử mỵ” này, tôi lại phải bái phục những kiến thức về xem tướng gà của ông. Người xưa chịu chơi, chơi công phu, chơi có đạo nên mới sáng tạo ra “kinh” cho các việc… chơi. Ví như chơi chó thì có “cẩu kinh”, chơi mèo thì có “miêu kinh”, chơi đá thì có “thạch kinh”… Ở đây là chơi gà nên phải có “kê kinh”. Đã gọi là “kinh” thì chẳng phải chuyện đùa. Đó là một khoa học “thông suốt mọi huyền cơ”, vận dụng cả Dịch lẫn thuyết âm dương, ngũ hành… Tôi đọc những đoạn này mà cảm thấy cực kì thú vị. Ví dụ đoạn tả con gà Ô tử mỵ:

“Bác nhìn kỹ sẽ thấy gà ô nhà mình có nhiều tướng ẩn. Khi nó ngủ, đầu và cổ thả xuống đất thõng mềm như con rắn. Đó là tướng gà tử mỵ, ngủ mà như chết. Nếu nhìn kỹ, bác sẽ thấy, chỉ lúc nó phơi nắng hay đập cánh, ta mới nhìn rõ mỗi cánh chỉ có một chiếc lông trắng muốt. Đó là tướng ẩn thứ hai, gọi là gà ô điểm bạch. Gà tướng ẩn nhiều khi mới vào trận có vẻ ngu ngơ chịu đòn để thăm dò hoặc khích tướng đối phương. Vào lúc bất ngờ nó bùng lên, xuất những chiêu thức lạ và đối thủ có khi chết ngay tại trận. Điều đáng quý và đó là tướng ẩn thứ 3 như bác vừa trông thấy. Gà ô nhà mình là giống gà chiến lẫy lừng nhiều chiêu độc thủ vậy mà khi nãy vừa ăn vừa cúc cúc gọi mấy chú gà con đến ăn cùng. Dáng điệu nó lúc ấy thật hiền từ, âu yếm thương quý đám gà con như cha thương con. Có nhiều con gà chọi khác đang ăn thấy gà con sán đến liền giương mắt mổ một nhát toét cả đầu. Bác đã gặp ai trên đời độc ác, thiếu tình yêu với trẻ con mà hậu vận được tốt đẹp không?…”.

Hay là đoạn tả con gà tía sau đây:

“Con gà này đúng là linh kê. Đã lâu lắm ngoài con ô nhà này, hôm nay tôi mới gặp được một con gà quý tướng. Các bác xem: con tía này thuộc loại tầm đại, lực lưỡng hơn con ô tầm trung. Nó nặng hơn con ô ít nhất 4 lạng, cao hơn sáu phân. Đầu nó nhỏ, theo xuôi với cần cổ. Mỏ ngắn và chắc, hàm lại rộng, mổ vào đối phương cứ là dứt từng miếng thịt. Gò má cao, da mỏng, đỏ tươi. Mi mỏng, mắt sâu, con ngươi nhỏ, quầng mắt lầm cát. Ức nhỏ, mình dài, phao câu lớn. Lông nó mượt và chặt lông, nếu ngã xuống nước chỉ cần lắc mình vài cái là khô liền. Đôi chân con tía này mới thực tuyệt. Đùi dài hơn cẳng, kheo treo, bắp cơ nổi rắn như tảng đá. Ống chân đã có vẩy phủ địa, lại thêm vẩy liên giáp thành nội ở ngang tầm cựa. Bàn chân vuông vức, ngón chúa dài và bóng láng…”

Đọc những đoạn ấy, cứ tưởng tác giả cố ý phô diễn những kiến thức “kê học” của mình té ra không phải. Ông nói về gà nhưng thực ra là để nói về người, về “triết lý nhân sinh” hẳn hoi đấy. Đoạn này chính là để chuẩn bị cho một tư tưởng huyền diệu về sự thắng bại của bất cứ cuộc chiến nào mà tác giả sẽ nói đến ở phần sau. Con người vốn là cha đẻ của các loại chiến tranh. Từ mấy nghìn năm nay, nhân loại chẳng đã không ngừng nghiên cứu, sáng tạo ra bao nhiêu thứ vũ khí, binh pháp, trận đồ… cốt tiêu diệt nhau cho thật nhiều, thật nhanh, thật gọn… đó sao? Đạo… gà chọi kia nào có kém gì. Đọc cả một đoạn triết lý uyên thâm về gà, nhắm mắt lại, mở mắt ra thấy té ra toàn nói về đạo… con người cả. Cái lối dương đông kích tây như thế này, những người viết văn lương thiện thỉnh thoảng cũng chẳng ngại ngùng gì mà không sử dụng đến.

Tôi vừa nói những đoạn đàm đạo về “kê học” giữa hai nhân vật cụ Huy và Cường trong truyện cực kì thú vị. Nhưng là thú vị về chính những kiến thức “kê học” ấy thôi. Còn xét riêng về cách viết đối thoại thì có chỗ hơi gợn đấy. Tôi đã đọc một số tác phẩm khác của Vũ Ngọc Tiến. Hơi tiếc một điều là ông hình như chưa được “khéo” lắm trong lúc viết các đoạn đối thoại. Văn đối thoại của ông hơi bị thiếu tự nhiên. Đối thoại trong truyện là bản ghi âm khẩu ngữ của những nhân vật, giống như chuyện xảy ra ngoài đời, ngoài chợ… Thế thì nó phải có biến hóa, chưa kể còn phải xây dựng tính cách nhân vật thông qua giọng điệu, cách nói… Người viết văn chẳng lẽ lại như đạo diễn phân phối lời thoại cho các diễn viên lồng tiếng của mình? Vũ Ngọc Tiến thỉnh thoảng rơi vào trường hợp này. Ông nghĩ sẵn nội dung (tất nhiên rồi, nhưng…) rồi “gắn” các nội dung ấy vào mồm các nhân vật, để các nhân vật tuôn ra cho đến khi nào… xong thì thôi. Thỉnh thoảng cũng có dừng lại để biến hoá chút đỉnh (ví dụ cụ Huy xin Cường rót cho hớp rượu “rồi ta bàn tiếp”…), song chừng đó là chưa đủ “liều lượng”. Thế là “vai” thì thao thao bất tuyệt (như nhân vật cụ Huy trong truyện), “vai” thì chỉ làm phụ họa, đưa đẩy (ví dụ nhân vật Cường)…

Tất cả những công phu “kê học” kể trên của tác giả nhằm chuẩn bị cho một cuộc chiến giữa hai con “linh kê”. Song thực chất là cuộc chiến của tư tưởng, của đạo lý, cân não giữa hai phe “chủ” của chúng. Một bên là cụ Huy – một hiền sĩ, triết gia “kê học” và Cường. Đó là phe “đá” vì đạo. Một bên là Mão Sếch và đám lâu la của hắn. Đó là phe “đá” vì tiền. Song bất luận chủ của chúng là ai, thì hai kẻ trực tiếp chiến đấu trên chiến trường ấy cũng đều là “linh kê”, đều là những anh hùng cả. Và anh hùng cũng có lúc sa cơ, “anh hùng bất kiến minh quân”. Cái triết lý “quý vật tầm quý nhân chứ quý nhân không tầm quý vật” được triển khai cao độ ở thiên truyện này. Con gà tía mà cụ Huy hết lời thán phục ở cái tướng “linh kê” kinh điển của nó, bị gã Mão Sếch vừa mua vừa cướp giật từ tay cụ giáo Hợi đất Kinh bắc – một “minh quân” đích thực của nó chính là một anh hùng gặp bước sa cơ. Đọc đến câu nói của cụ Huy: “Tôi đã nghe trong tiếng gáy hùng dũng oai phong của gà tía ở đoạn ngân cuối cùng ẩn chứa một nỗi u hoài…” làm cho tôi rợn cả người. Viết về con vật mà đến mức như thế, tưởng trên đời không dễ gặp được nhiều tác giả như vậy.

Cuộc chiến chưa diễn ra thì cái lẽ thắng bại đã hiện ra rồi. Những quy luật tương xung tương hợp, luật nhân quả… may thay, vẫn ngự trị trên cõi đời này. Con gà tía ở với cụ giáo Hợi thì bách chiến bách thắng. Nhưng về tay Mão Sếch thì thậm chí biến thành con gà đạp mái. Vũ Ngọc Tiến đã đẩy cái ý tưởng này lên cao đến nỗi phải viện cả lẽ âm dương ra đây. Tôi lại xin trích câu nói của cụ Huy bàn về con gà tía khi nó phải ở trong tay Mão Sếch:“Sự buồn nản của gà tía đã dồn xuống đôi chân có vẩy quý tướng rồi, bác chưa biết đấy thôi. Hai mặt âm dương của chân gà đã mất cân bằng, âm đang thịnh lên, dương bắt đầu suy…” Than ôi! Làm hèn đến cả bậc anh hùng lừng danh thì cái gã Mão Sếch kia và lũ lâu la của hắn thuộc loại người như thế nào? Sự thật còn sờ sờ ra đấy, những nhà văn như ông nào có muốn ẩn ý gì đâu? Tôi không bàn đến chi tiết cuộc chiến ấy nữa mặc dù tác giả đã tả rất kĩ, rất hay, kể cả những tay đá gà chuyên nghiệp đọc đến chắc cũng phải bái phục. Chỉ biết rằng tôi đã không cầm được nước mắt khi đọc đến đoạn cụ giáo Hợi xô cửa chạy vào khóc con gà tía: “Ôi tía ơi! Tía ơi! Đường xa, xe kẹt, ta đến muộn, đã hại chết con rồi tía ơi là tía ơ… ơi…”. Một anh hùng đã phải ôm hận nghìn thu. Hình ảnh lũ Mão Sếch kia lủi thủi ôm đầu, chuồn khỏi bãi chiến trường mây đen vần vũ… khiến tôi chợt nghĩ tới những “cái đầu lạnh” trong câu chuyện “Chù Mìn Phủ…” ở trên. Quả không phải là một cuộc đá gà nữa rồi…

Và đó mới thực sự là những tác phẩm văn học viết về chiến tranh, văn học chiến tranh của nhà văn Vũ Ngọc Tiến.

Tháng 6/2006

                           

PHẠM LƯU VŨ

© Tác Giả Giữ Bản Quyền.